VỚI MỘT LOÀI HOA
ngồi lặng ngắm một bông hồng bạch
sáng êm đềm như một bàn tay
đang vươn lấy những mầm sương và nắng
ướp đất trời bằng một hũ men say
chất men ngấm ta thành tinh khiết
ta nhẹ nhàng và thanh thản như mây
và ta yêu cuộc đời này da diết
“cuộc đời anh khởi sự tự em đây”*
ta quên những bông hồng nhung rực rỡ
lao mình vào cuộc đua sắc chen hương
mỗi khi nhặt hoa tàn ta ngỡ
thêm một ai chẳng tới được thiên đường
bông hồng bạch chỉ một bông hồng bạch
giữa vườn hoa ta nào thấy gì đâu
ta nhắm mắt lặng cho lòng mách bảo
có gì êm hơn một mối tình đầu…
2000
*: Thơ
Aragon
.
CÔ ĐƠN
không gì kỳ lạ bằng cô đơn
lúc căm căm ghét lúc giận hờn
lúc như rồ dại như điên loạn
lúc như tảng đá
trống trơn
lúc như ngạo nghễ lúc tủi thân
lúc muốn lánh xa muốn lại gần
lúc muốn xé toang thành muôn mảnh
lúc muốn cuộn tròn như một giọt thủy ngân
có khi yếu đuối tựa lá khô
lúc thấy mình mạnh như Đankô
nhắm mắt
thấy con đường trước mặt
mở ra
tất thảy lại mơ hồ…
nhưng chẳng bao giờ tôi thấy phí
những ngày bên cạnh là cô đơn
sống với cô đơn tôi mới hiểu
tôi thèm phải sống có ích hơn
2002