3 câu chuyện phỏng theo truyện của Oscar Wilde kể cho Mụp - Chuyện 1: "Ông hoàng sung sướng""
Hồi bé mình có một cuốn truyện Oscar Wilde bản tiếng Việt mỏng mỏng, in giấy kiểu giấy xi măng. Có lẽ đây là một trong những cuốn sách đầu tiên mình đọc khi biết đọc. Với mình, 3 truyện "Ông hoàng sung sướng", "Ông khổng lồ ích kỷ", "Người bạn chân thành" là 3 trong những truyện đẹp nhất mình từng đọc.
Chuyện đầu tiên kể cho Mụp là chuyện cậu bé Sugus mình bịa ra. Chắc tại Mụp thích ăn kẹo Sugus. Cậu bé Sugus nhà nghèo, không được đi học phải bắt xe bus đi lấy kẹo bán ở đại lý gần Bờ Hồ gần tổng công ty quái vật hay gặp và chào chú Sullivan và chú Mike một mắt. Cậu bé Sugus hay đến bán kẹo ở các trường học và thi thoảng được Mụp xin cô cho vào chơi cùng. Cậu bé Sugus rất thích vẽ nên mỗi lần được vào chơi với các bạn rất vui, vẽ say sưa. Có lẽ, với một đứa trẻ (khá sợ đi học) thì có một người bạn tinh thần vô hình cũng là niềm vui nho nhỏ.
Mụp lớn hơn thì bắt đầu kể chuyện của Oscar Widle. Không nhớ lắm nên vừa kể vừa bịa.
Ấn tượng của Ông hoàng sung sướng có lẽ đã tự nhiên đi vào bài Em về trong mùa xa vắng
em về trong mùa xa vắng
như con chim én lạc đường
tôi ước mình là pho tượng
nằm trong vòm cánh du dương
*
Ngày xửa ngày xưa, ở giữa một quảng trường rất rộng, người ta dựng lên một pho tượng đặt tên là Ông hoàng sung sướng. Đôi mắt ông là 2 viên ngọc lục bảo. Trong đó, 1 viên là viên bi một em bé đánh rơi được bác thợ đặt vào hốc mắt ông. Chuôi kiếm của ông gắn một viên hồng ngọc. Còn khắp người ông được dát những lá vàng lấp lánh ban ngày nắng chiếu vào rất đẹp còn ban đêm thì cũng lung linh dưới ánh trăng. Mọi người đi qua thích thú ngắm bức tượng ông hoàng sung sướng còn trẻ con thì nô đùa vui vẻ xung quanh.
Một hôm, có 1 cô chim én (sau đó đọc là thì hóa ra là chú chim én, liên quan đến việc Oscar Wilde đồng tính không nhỉ? Sửa lại thành chú thì Mụp đính chính là cô nên ok kể lại là cô) bay trong trời mưa tìm chỗ trú. Cô thấy pho tượng ông hoàng sung sướng nên vội bay đến trú mưa. Cô nghĩ: Pho tượng này rất to nên chắc mình không bị ướt đâu. Đang trú mưa bỗng cô thấy một giọt nước rơi vào đầu. Cô nghĩ: Lạ nhỉ. Sao trú mưa dưới pho tượng to thế này mà vẫn bị ướt nhỉ, chắc tại có hạt mưa nào bay lạc vào thôi. Bỗng nhiên: Bộp! Bộp! Bộp! Cô chim én ngẩng lên thì thấy hóa ra ông hoàng sung sướng đang khóc.
Cô chim én liền bay lên đậu vào vai ông hoàng sung sướng hỏi: Tại sao không khóc.
Ông hoàng sung sướng nói: Trước đây ta là một pho tượng vô tri vô giác nhưng bác thợ làm tượng đã nặn cho ta một trái tim có cảm xúc giống con người. Ta ở trên này thấy rất nhiều cảnh đáng thương nhưng ta bị gắn chặt vào cái bệ này nên không giúp được ai nên ta khóc. Ví dụ như ở phía đông thành phố, có một cô thợ may đang rất mệt nhưng cô vẫn phải làm việc để kiếm tiền mua thuốc và mua sữa cho đứa con nhỏ của cô đang bị ốm. Trời lạnh làm đôi tay cô lạnh cóng mà cô không có tiền mua áo ấm mặc. Em có đôi cánh, em có thể giúp ta mang viên ngọc ở chuôi kiếm đến cho cô ấy được không?
Chim én nói: Được. Để em mang viên ngọc cho cô ấy.
Chim én liền lấy mỏ mang viên ngọc ở chuôi kiếm của ông hoàng sung sướng đến thả xuống bên cạnh em bé rồi bay đi. Lúc đó, em bé tỉnh dậy và khóc. Cô thợ may chạy đến ôm em bé thì thấy viên ngọc. Cô liền nghĩ: Chắc ông Trời giúp mình rồi. Cô liền nhìn lên và nói: "Cảm ơn ông Trời"
(- Không phải ông trời mà là chim én.
- Ừ, nhưng lúc đó cô thợ may mải may nên không biết là chim én đã thả viên ngọc xuống)
Cô thợ may liền lấy viên ngọc đem đến tiệm cầm đồ. Lão chủ cầm đồ trả rất rẻ nhưng cô vẫn đủ tiền mua sữa và thuốc cho em bé, lại mua được thêm một chiếc áo ấm để mặc cho đỡ lạnh.
Chim én bay về. Ông hoàng sung sướng nói: Cảm ơn chim én. Ở phía tây thành phố có một em bé bán diêm. Trời thì lạnh mà em vẫn chưa được về nhà vì em còn phải bán diêm mua rượu cho bố không bố sẽ đánh em. Đôi chân em lạnh cóng vì một chiếc giày bị rơi mất lúc em sang đường phải tránh xe ngựa còn một chiếc bị các bạn khác lấy để trêu em mà không biết là em sẽ bị lạnh. Em đang đốt diêm lên để sưởi nhưng bao diêm sắp hết rồi. Em có thể mang viên ngọc ở mắt ta cho em bé bán diêm được không.
(- Viên bi chứ
- Ừ, viên bi ngọc)
Chim én liền mang viên ngọc đến thả xuống chân em bé bán diêm. Em bé bán diêm đang khóc bỗng thấy "bộp". Em nhìn xuống chân thì thấy một viên ngọc lục bảo. Em ngẩng lên và nói: Cảm ơn ông Trời.
(- Không phải ông trời mà là chim én.
- Ừ, nhưng lúc đó em bé bán diêm không nhìn rõ nên tưởng là ông Trời. Ông hoàng sung sướng không cần em bé cảm ơn nên cảm ơn ông Trời cũng được).
Rồi em bé bán diêm có tiền để mua giầy mới và bánh ăn cho đỡ lạnh và đỡ đói. Lại mua được một chai rượu mang về cho bố.
Chim én bay về nói: Trời lạnh lắm rồi. Em phải bay theo các bạn về phương Nam tránh rét đây.
Ông hoàng sung sướng nói: Cảm ơn em. Em có thể giúp ta thêm một việc nữa không. Ở phía bắc thành phố có một chú bé bán kẹo Sugus. Chú rất muốn có một hộp màu để vẽ và chú vẽ rất giỏi nhưng không có tiền mua màu. Em có thể lấy viên ngọc ở mắt kia của ta mang cho chú bé được không.
Chú bé Sugus đang vừa đi vừa rao: "Ai kẹo sugus dâu, cam, táo, nho đê" thì thấy "bộp". Chú bé Sugus nhìn xuống chân thì thấy viên ngọc. Chú ngẩng lên và thấy chim én vì chú vẽ nhiều nên mắt chú rất tinh. Chú liền nói: Cảm ơn chim én nhé. Tớ sẽ bán viên ngọc để lấy tiền mua màu vẽ. Tớ sẽ vẽ chim én. Chim én nói: Đây là ông hoàng sung sướng nhờ tớ mang viên ngọc đến cho cậu đấy. Thế thì cho tớ gửi lời cảm ơn ông hoàng sung sướng nhé. Tớ sẽ tập vẽ thật nhiều để trở thành họa sỹ và vẽ tranh tặng ông hoàng sung sướng.
Chim én bay về. Ông hoàng sung sướng nói: Cảm ơn em. Giờ em bay về phương Nam tránh rét đi. Nhưng chim én nói: em sẽ ở lại đây giúp ông.
Thế là chim én tiếp tục dỡ những miếng vàng trên người ông hoàng sung sướng mang đi giúp mọi người. Cho đến khi trên người ông hoàng sung sướng không còn gì, ông thành một bức tượng xám xịt. Chim én cũng mệt quá nằm chết dưới chân ông hoàng sung sướng.
Sáng hôm sau, mọi người đi qua thấy pho tượng xám xịt liền thốt lên: Ồ, tại sao ông hoàng sung sướng bây giờ trông xấu xí thế này. Lại có con chim én nằm chết dưới chân ông ấy nữa này, chắc nó không kịp bay đi tránh rét.
Thế là mọi người liền nung chảy ông hoàng sung sướng và chim én. Sau khi nung chảy ông hoàng sung sướng và chim én thì người ta thấy còn lại một trái tim bằng chì.