Nén hương em thắp trong chiều
Nghĩa trang, anh một người yêu mãi nằm
Xa nhau đã trọn mười năm
Mười năm lặn lội em thăm cả mười
Để rồi lại một mình thôi
Quay về với trái tim bồi hồi đau
Tóc xanh dần bạc trên đầu
Mà anh thì vẫn đất sâu âm thầm
Thôi em đừng nữa đi thăm
Mỗi năm một tuổi mỗi năm một già
Kẻo mà người ấy đi qua
Nỗi đau anh chịu biết là bao nhiêu
Nén hương em thắp trong chiều
Nghĩa trang, anh - một người yêu hững hờ
Lạy em đừng nữa bao giờ
Kẻo rồi anh ấy chẳng chờ được đâu
Phạm Dũng
Lời người dưới mộ đây cơ mà bác Vu Xuan Tuyen :D