← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 29 tháng 5, 2013
3 câu chuyện phỏng theo truyện của Oscar Wilde kể cho Mụp - Chuyện 2: Ông khổng lồ ích kỷ
Đọc truyện này chắc cũng có một phần cảm hứng để hơn chục năm sau viết bài "Tìm cho tôi một khu vườn nho nhỏ" * Ngày xửa ngày xưa có một ông khổng lồ có một khu vườn rất đẹp. Khu vườn trồng các loại hoa rất đẹp như anh đào, diên vĩ, tử đinh hương, ngọc lan, hoa cứt lợn... Trong khu vườn cũng có vô số loại cây ăn quả như cam quýt mít dừa dưa lê táo mận... Khi ông khổng lồ đi thăm bà yêu tinh ở ngọn núi phía xa và trò chuyện suốt mấy tháng. Khi ông trở về thì đã là mùa xuân. Ông khổng lồ rất ngạc nhiên vì thấy tường nhà mình bị thủng một lỗ. Hóa ra, trong lúc ông đi vắng, bọn trẻ con đã đục lỗ để chui vào khu vườn chơi. Chúng chạy nhảy, hái hoa, ăn quả rất là vui vẻ. Ông khổng lồ thấy vậy gầm lên: Sao bọn mày dám vào vườn của ta. Cút hết đi cho ta. Khu vườn này là của riêng ta. Thế là các em bé chạy tán loạn khỏi khu vườn. Ông khổng lồ liền lấy gạch và xi măng bịt lỗ thủng lại. Rồi cắm một tấm biển: Đây là đất thuộc sở hữu cá nhân. Cấm xâm nhập bất hợp pháp. Một mình ông ngồi trên ghế dựa uống trà và ngắm khu vườn.Mùa đông đến, tuyết phủ trắng khu vườn. Ông khổng lồ ban đầu thích thú ngắm tuyết nhưng rồi ông cảm thấy buồn bã và cô đơn. Ông nhớ lại cảnh bọn trẻ từng chơi đùa vui vẻ như thế nào trong khu vườn của mình. Thế là, ông khổng lồ quyết định dỡ bỏ tấm biển và đục lại lỗ thủng, hy vọng bọn trẻ sẽ quay lại chơi. Một sớm mùa xuân, ông khổng lồ bị đánh thức bởi tiếng trẻ con chí chóe trong vườn. Ông nhòm ra thì thấy tuyết đã tan hết, bọn trẻ con đứa thì trèo cây, đứa thì chạy nhảy trong khu vườn đã đâm chồi nảy lộc và có nhiều cây nở hoa thơm ngát. Ông liền mở cửa bước ra để nhìn lũ trẻ rõ hơn và chơi với chúng. Nhưng lũ trẻ thoáng thấy ông khổng lồ thì ù té chạy. Ông gọi với theo: Đừng sợ, bây giờ khu vườn là của các cháu, các cháu có thể vào đây chơi thoải mái với ông. Nhưng bọn trẻ đã chạy biến. Chỉ có một em bé rất nhỏ ngồi trên cành táo loay hoay mãi mà không trèo xuống được. Ông khổng lồ liền đến bế em bé xuống và bảo em bé gọi các bạn lại chơi. Thế là bọn trẻ con trở lại nô đùa khắp khu vườn. Ông khổng lồ phá sập bức tượng và ngồi uống trà xem bọn trẻ chơi. Ông khổng lồ rất thích em bé nọ nhưng lâu không thấy nó quay lại khu vườn. Ông hỏi bọn trẻ thì bọn trẻ nói không biết. Ông khổng lồ rất nhớ em bé và mong em bé trở lại. Một hôm, ông khổng lồ lại thấy em bé ngồi trên cành táo. Ông vui mừng chạy đến thì thấy trên tay và chân em bị chảy máu. (- Sao em bé lại bị chảy máu? - À, không sao, em bé bị chảy máu một chút nhưng không bị đau) Ông khổng lồ gầm lên: Đứa nào làm cháu bị thương thế này. Ông sẽ lấy cái rìu to đánh nó. Em bé mỉm cười nó: Đó là những dấu vết của tình yêu thương. Ngươi đã cho ta chơi ở khu vườn của ngươi. Giờ ta đến đón ngươi về khu vườn của ta. Sáng hôm sau, người ta thấy ông khổng lồ nằm ngủ* giữa khu vườn, mình phủ đầy hoa trắng. *: Trong truyện là nằm chết.Bản tiếng Anh: http://www.eastoftheweb.com/short-stories/UBooks/SelGia.shtml
Xem thêm tác phẩm khác →