Ta ngồi dưới gót chiều sắp bước
Khẽ gọi em trong xác lá bạch dương
Chiếc lá nào tay em từng ve vuốt
Cho ta hôn hơi ấm vẫn nồng vương
Ta thấy hương tóc em đâu đây
Đôi sợi còn vương trên cỏ úa?
Hay đã cháy hoàng hôn âm ỉ lửa
Khói tro tàn đưa lên mắt ta cay?
Nếu bầu trời là một hũ men say
Ta ôm trọn nuốt trôi quầng lửa
Nhưng chỉ làm cháy bùng lên thương nhớ
Không! Không! Không! Ta đập nát bầu trời
Em vội đi như cô bé Lọ Lem
Bắt ta giữ chiếc hài sầu não
Biết thử ai giữa dòng đời giả tạo
Khi chính ta lại chẳng giữ nổi em
Ta chỉ biết chờ chính trái tim em
Nếu nhịp đập vẫn chưa thôi khắc khoải
Hoàng hôn bước ta không níu lại
Ta sẽ chờ hoàng hôn ấy ngày mai
1998
====================================
The Mind,
Tôi thì tưởng nguồn cội của tình yêu đích thực là sự thơ ngây. Và tình yêu vốn dĩ là sự khốc liệt và gay cấn. Nếu con người trong sự khốc liệt, gay cấn ấy, vẫn không bị văng khỏi nó, thì cái gì giúp họ duy trì nếu không phải sự thơ ngây tin một cách bản năng rằng tình yêu luôn chắp cánh. Lệ thuộc vào khái niệm tình yêu có lẽ là đánh mất phần nào sự thơ ngây. Hic, tôi lại vừa đưa ra một vài khái niệm
Mà tình yêu, theo tôi, là (những) hạt mầm có sẵn trong con người ta, nó sẽ tươi tốt hoặc khô héo tùy vào bản thân (những) hạt mầm và vào (những) mảnh đất (những) hạt mầm chọn để gieo mình.
Biết đâu, sự thơ ngây không còn nữa, cái hồi khốc liệt, gay cấn, cũng qua rồi
Phim này chả có gì kịch tính hay hấp dẫn đâu, đừng mất tiền mua vé