Anh từng ngại nên anh dừng lại
Để em đi một mình dưới mưa
Khoảng trống bên em không chỗ chứa
Cho anh nên chỉ là chỗ mưa
Hay em muốn anh là chỗ dựa
Sẽ gật đầu nếu anh cố nữa
Em sẽ không cầm chiếc ô đưa
Mà nán lại đợi anh che nửa
Và những giọt mưa qua khe cửa
Để mình được tiếp tục nghe mưa
Chỉ là một giấc mơ khẽ cứa
Cho nỗi nhớ trên mi nhẹ ứa