← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 19 tháng 12, 2004
BÀI BỎ MỘT ĐOẠN *
kỷ nguyên xoá bỏ những ranh giới văn-thơ đàn ông-đàn bà trẻ con-người lớn quá khứ-hiện tại-tương lai và những gì xen giữa người-thú thiện-ác thực-hư xấu-đẹp chiến tranh-hoà bình... rồi cứ cái đà này cũng hay và có thể cũng sẽ không còn sự phân chia sống-chết sự tự do thái quá khiến loài người cô độc tôn sùng chủ nghĩa diệt vong ôi mọi thứ gói gọn trong cái chuỗi: vân vân và vân vân tạo hoá mỉm cười cứ yên tâm loài người phải biết thích nghi tôi ngờ chúng ta thích nghi cái chết hơn cái sống loài người tưởng đông nhưng trong bao la trống rỗng vỏn vẹn hơn 6 tỷ người dúm dụm lại loài sâu ăn quả đất lười đi tìm trái mới dù biết nó sắp rơi ôi cứ sống bừa đi rồi chết còn mấy đâu còn mấy nữa mà mà... nhưng trong tôi vẫn còn ranh giới giữa con người và một con ma tôi vẫn tưởng tình yêu thương đã yếu có ngờ đâu nó bận hát ru chiều đổ và nó thêm chút thông minh nữa sẽ có ngày ranh giới tự phiêu diêu 24.09.03 Chú thích: * Đoạn đã bỏ: cái nhìn con người có thể vá lành hoặc xoáy vỡ tương lai cảnh báo cũng là một sự thích nghi

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →