← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 20 tháng 12, 2004
BẦU TRỜI VÀ MẶT NƯỚC
em là bầu trời anh là mặt nước tâm hồn em nằm ở đáy lòng anh khi em khóc thành những cơn mưa đổ xuống thì lòng anh cũng vỡ ra không phải thành muôn nghìn mảnh mà nó tan đi không để lại một dấu vết gì khi nắng ấm toả từ nụ cười em rạng rỡ thì anh cũng lấp lánh trong xanh nhưng em ạ, đó chỉ là sự phản chiếu mà thôi lòng anh đã vỡ tự lâu rồi nó đã vỡ ra khi em khóc và không bao giờ liền lại được đâu bầu trời có phản chiếu lòng sông? điều ấy chỉ có mình em biết anh biết có một con sông sông Ngân con sông kiêu hãnh và tàn nhẫn chia lìa vợ chồng Ngâu con sông ấy chảy trong lòng em anh sợ... ban đêm những ánh sao le lói là nỗi buồn em không giấu được mảnh trăng nghiêng là nụ cười Mona Lisa của em và trăng tròn là mắt em trong màu vô vọng một mắt kia đã khép lại âm thầm em có một nỗi đau không san sẻ đó là nỗi đau của anh nhưng anh không định hình được nó nó vô hình hay nó lẩn khuất trong ức triệu nỗi đau? anh muốn chìa nó ra cho em xem để em hiểu rằng em không giấu nổi anh một điều gì em đừng cố giấu nhưng chính anh lại đang giấu nó nói đúng hơn nó tự giấu mình hay là vết thương của em cũng thế? anh chưa từng đòi hỏi ở em một điều gì và mãi mãi là như thế sau khi em hứa với anh một điều: đừng bao giờ trốn khỏi lòng anh! 2001

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →