Hà Nội của tôi ơi
Hà Nội
phố thì buồn
người thì vắng
nắng đầy vơi
tiếng tóc rơi
tiếng kéo đưa lách cách
có tiếng cười!
rồi lại lắng
lại rơi...
Hà Nội chẳng yêu tôi
Hà Nội
dẫu tôi thật lòng yêu hoa sữa hoa me
Hà Nội cứ dắt ai đi thật vội
chẳng nói cười cho tôi được nằm nghe
con phố của nhà tôi
buồn quá
trẻ em đi sơ tán hết rồi ư?
trường học tan
học sinh về
trưa lạnh
con phố trôi lững thững
lừ đừ
có ai đổi với tôi không: yên ắng
cho tôi lên Hàng Bạc, Hàng Đào...
chẳng ai đổi
ai dại đâu mà đổi
mà chắc gì tôi đã đổi nào!
2001=================================================
Hì, chị lười nên hay post chung thơ và trả lời một lần cho tiện, đâm ra thường bị râu ông nọ cắm cằm bà kia, dễ gây hiểu lầm.
Nếu chú thấy có vẻ như tặng chú thì chú cứ lấy về cắm vào lọ chơi, được độc giả thấy mình trong tác phẩm như thế thì còn gì bằng .