mi vẫn thế dù nói gì chăng nữa
sống tung tăng trong những luống muộn phiền
hoa đã nở trên cánh chim báo bão
người thương người từ chính những cơn điên
đi với những tiếng ca không biên giới
dễ bị rơi xuống các đại dương sầu
sao vẫn có bước chân trên mắt gió
vết thương lòng sau cánh muốt bồ câu
sau tiếng hót mi ngã vào câm lặng
máu gọi tim là mái ấm chập chờn
ai trăng trối và mi tin là thế
lấy môi cười ve vuốt vết cô đơn
loài thơ ấy tại sao chưa chết hết
rụng tả tơi phủ kín tiếng đêm rơi
em lỡ dối vì ngữ ngôn không thật
moi đêm lên mà tắm ánh mặt trời
như thế nghĩa là mi ngu đến mấy
thì giác quan vẫn cứ rất thật thà
em vẫn muốn, phải không, em vẫn muốn
một hôm nhìn hạnh phúc đến chào ta
04.04.04