có những niềm hạnh phúc cứ mất đi
người càng đầy thế gian càng trống rỗng
có những lần sống sợ hơn ác mộng
bởi phần người phân rã rất thản nhiên
ngày ngày nghe nhân loại rủa nhau điên
thấm thoắt mất cảm giác sai và đúng
tôi sợ người đàn bà chung đụng
một ngày kia cũng bảo tôi điên
mải loanh quanh tìm thế giới dịu hiền
hồn bỗng chốc sạm chai vì thất vọng
duy chỉ còn trái tim nàng ấm nóng
mà em thì có vẻ chẳng yêu tôi