rồi đến lúc phải tập yêu day dứt
những thiện tâm còn bấu víu cửa lòng
ta không biết là ta vô nghĩa thế
cho đến ngày trái đất bỗng rêu phong
ta không biết trẻ con cô đơn thế
đòi tự do thì được những vọt đòn
đòi hoà bình thì được toàn gian dối
đòi thật thà thì bị bảo: trẻ con
ta bỗng sợ ngày kia ta sẽ lớn
sẽ lại như nòi ta đã chán chường
khi ta lạc dịu dàng em ta vẫn
thấy một thằng hoang lạnh ở trong gương
ta yêu những day dứt ta đang đấy
dù ngày kia ta ngó chúng khẩy cười
bởi sẽ có những thời ta quên khuấy
hình như ta có lúc đã hơi người
19.02.04