trái đất bay bất tận
cõng đại dương trên đôi cánh mỏi mềm
nụ cười nào vớt sống khỏi ao đêm
em nằm đây mắt khuyết
cong lưng trên từng con chữ
mơ cánh buồm trôi trong những con đò
điều cần đến đã thức dậy
hắt rung động vào mặt loài người còn
nhoi nhóp vũng u mê
tôi chỉ biết hy vọng
trong thực tại tuyệt vọng
bởi trái đất mãi vỗ cánh mệt nhoài
thèm vô cùng
nhìn sâu vào một gốc mắt thơ ngây
19.05.04