Vẫn mong nó đến được tai con người
Bài thơ muốn thấy nụ cười
Của em và của những người so kute
Bài thơ muốn đọc lên chill
Muốn em cảm thấy thêm iu cuộc đời
Bài thơ muốn đọc lên, “Trời!”
Là lời em thốt, “Anh ơi, đỉnh mà!”
Bài thơ là để viết ra
Còn ta để chẳng thiết tha nữa rồi
Bài thơ là để anh ngồi
Để cho làng xóm cũng thôi bị phiền
Bài thơ là để bình yên
Bài thơ là để thiên nhiên lên bài
Bài thơ là để cho phai
Mờ câu mất chữ sách nài chắc xưa
Mở vài trang đọc xong ừa
Làm như đã hiểu để lừa người ta
Đọc xong quyển sách xong già
Đọc xong quyển sách xong là đọc xong
Đọc xong quyển sách xong mong
Ở trong quyển sách có dòng về ta
Đọc xong quyển sách xong mà
Toát mồ hôi hột như là đánh nhau
Đọc xong quyển sách xong đau
Đọc xong quyển sách xong mau muộn phiền
Đọc xong quyển sách xong điên
Đọc xong quyển sách xong liền viết ra
Đọc xong quyển sách xong già
Đọc xong quyển sách xong là đọc thêm
Đọc xong quyển sách xong đêm
Đọc xong quyển sách xong thềm nắng mưa
Đọc xong quyển sách xong trưa
“Xong chưa?”, Em hỏi. “Tớ vừa đọc xong”
Là lời tôi nói nằm lòng
Dù tôi chưa đọc được xong chữ nào
Đọc xong quyển sách xong chào
Đọc xong quyển sách xong vào bên trong
Chỉ còn trong sách, khóc ròng
Thì ra mình đã bị xong rồi à
Ở trong sách anh bỗng là
Một ai đó khác anh xa, chắc nhầm
Ở trong sách anh trung tâm
Còn anh ngoài sách đang cầm tay em