Bao năm ta đã thở dài
Bao năm không viết được bài thơ hay
Bao năm rồi đến hôm nay
May vì sống sót trong tay muôn loài
Bao năm ta đã mệt nhoài
Bao năm ta đã đã phí hoài thanh xuân
Bao năm ta đã mặc quần
Cũng như mặc áo đông xuân mùa hè
Bao năm ta đã khóc nhè
Vì xe khách kệ mót tè cứ đi
Bao năm qua có những gì
Có ta lạc lõng trong ty tỷ người