← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 22 tháng 9, 2005
Bất giác, tôi quay đầu lại và thấy em đang đi ra từ một cánh rừng u tối. Em khôn
Bất giác, tôi quay đầu lại và thấy em đang đi ra từ một cánh rừng u tối. Em không có vẻ gì là sợ hãi bóng tối, điều mà em từng sợ. Em tỏa ra một thứ ánh sáng làm mọi vật trở nên hòa hợp. Ánh sáng của sự cân bằng. Và tôi thèm lặp lại mãi như những lời hát mà cô gái đang vầy nước bên tôi toàn chê sai nhạc: vũ trụ trở nên tự do. Em tiến đến gần tôi. Tôi cảm thấy hơi đau đớn và khó xử. Nhưng ánh sáng từ em và có thể, cả từ tôi làm lòng tôi thanh thản và dẫn động một nụ cười. Không phải em đang cười với tôi. Khuôn mặt này, tôi biết, đang mang một tình yêu nào đó, một tình yêu không giới hạn trong vô vàn định nghĩa tình yêu của loài người buộc phải đặt tên và dần nghiện đặt tên. Em đi sát bên tôi. Vẫn mùi tóc ấy. Vẫn sự giản dị ấy. Em từ triền đê, nhẹ nhàng đặt chân xuống nước. Em hất nước lên đùa nghịch. Nước bắn vào mặt tôi. Cô gái ở bên trái tôi té nước vào tôi lần nữa: dám trêu em à. Đâu. Tôi có hắt nước đâu. Cô gái bên phải tôi đấy chứ. Nhưng tôi không tài nào giải thích và thấy thật lạm dụng lời khi giải thích. Tôi té lại và ngập trong một cơn mưa nước từ bên trái. Cô gái bên phải tôi chìm dần khi đi đến giữa mương. Em không nhận ra tôi ở cạnh em. Và hai em không hề nhìn thấy nhau. Em lại dần hiển hiện trên mặt nước. Và khi cô gái bên trái tôi ôm ghì lấy tôi, dúi đầu tôi xuống đến nỗi tôi chả biết cô ấy ở bên nào nữa, tôi chỉ kịp thoáng thấy em đặt chân lên bờ và đi vào một đồng lúa chín. Lũ côn trùng bất đắt dĩ phải chăm chỉ bay lên. Tôi không hỏi lũ chó rằng chúng có nhìn thấy ba chúng tôi không. Và tôi không trông chờ nhìn thấy một cô gái nào đó đi từ cánh rừng, giờ bỗng là một bình nguyên, ra nữa. Tôi không muốn một ngày hoàn hảo đến không thực. (còn)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →