← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 23 tháng 9, 2005
Lũ chó sủa râm ran. Tiếng của chúng làm trái tim mặt nước rung lên và vỡ ra từng
Lũ chó sủa râm ran. Tiếng của chúng làm trái tim mặt nước rung lên và vỡ ra từng mảnh. Hic, đây mới thực sự là âm nhạc, thực sự là một dàn hợp xướng. Em bỗng hát lên, tiếng hát trong trẻo và thanh thoát vô cùng. Không cưỡng lại được và không hề muốn cưỡng, tôi cũng hát. Tôi thấy tiếng hát của mình hay và trầm bổng lạ. Hì hì, khi tiếng ca khúc khủyu và đầy khuyết tật của tôi lẩn vào giữa đám đông, nó hay chẳng kém gì ai. Thậm chí, hay hơn cả. Xung quanh vẫn hát còn tôi ngừng bặt. Họ đang hát chào con mèo. Con mèo thọt. Tôi đã làm nó thọt. Nó đã ị bậy vào giường tôi, đã ăn không biết bao nhiêu cá đẹp của tôi. Nó đã ăn những bữa mà tôi phải nhịn để đổi chác. Và tôi thả nó từ tầng 3 xuống. Trước khi nó lơ lửng trên không, nó chỉ kịp quào rách tay tôi. Tôi cúi mặt xuống nhìn vết sẹo của mình khi nó tập tễnh tiến lại gần. Rồi tôi quyết định nhìn thẳng vào nó. Tao đã gây tai nạn cho mày. Tao đã không ân hận gì nhiều vì tao nghĩ mày chỉ là một con mèo. Giờ, mày có thể trừng phạt tao nếu mày muốn. Tao tặng cho mày quyền đó. Con mèo đi qua tôi như em, như chẳng thấy tôi. Nó đi trên mặt nước. Đột ngột, nó lao vào cổ họng tôi. Miệng nó há ra. Những cái răng không thọt chút nào. Và nó liếm tai tôi. Móng vuốt của nó không bị cắt nhưng nó tự thu chúng lại. Nó âu yếm quàng vào cổ tôi. Em vẫn không ngừng hát. Em chỉ hứng khởi hát theo bầy chó. Không như chúng, em không nhìn thấy con mèo. Hình như tôi chưa bao giờ kể về nó với em. (còn)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →