Những con chó của tôi đang chạy trên một triền đê lấm tấm vàng. Chúng làm chuồn
Những con chó của tôi đang chạy trên một triền đê lấm tấm vàng. Chúng làm chuồn chuồn, bươm ****, châu chấu, cào cào, niềng niễng... bắn tung tóe lên không trung như một bản nhạc đầy màu sắc. Màu đỏ áo con của các cô cào cào như những trái chín mùa thu. Các ả cào cào làm tôi chợt nhớ ra không thấy chú dế mèn dế trũi nào. Nhưng tôi biết, chúng nằm đâu đó ngoài tầm mắt của tôi. Bởi vì, đây rõ ràng là một khung cảnh nào đó trong Dế mèn phiêu lưu kí. Những con chó của tôi đã mất theo nhiều nghĩa ở những không gian và thời gian khác nhau. Giờ, chúng đang hí hửng rộn rã với nhau. Chó ta, chó Nhật, Bécgiê, Phốc... Trông chúng chạy với nhau thật sung mãn, lố bịch và buồn cười. Chân ngắn, chân dài, béo gầy cao thấp, trung bình..., đen, xám, vàng, hung, nâu, trắng... Không thể cưỡng lại, tôi tạo ra tôi bằng ý niệm để được thấy tôi chạy hòa vào chúng. Ban đầu, tôi thử chạy bằng bốn chân nhưng đau thế, tôi vẫn còn mang vóc dáng người. Tôi không theo kịp. Đây là lỗi tại tôi. Trí tưởng tượng và trí nhớ của tôi quá nghèo nàn để hình dung ra một tôi chạy kiểu Tarzan. Sự chạy hai chân của tôi làm cho sự lố bịch tăng vượt bậc. Bỗng em ở đây, em cười ngặt nghẽo dễ thương không chịu được. Và em gia nhập sự lố bịch ấy. Tôi trêu chân em ngắn sao chạy nhanh thế nhưng nước mắt tôi trào ra vì hạnh phúc. Tôi đã khổ đau không chỉ vì thế giới, vì bệnh tật, vì sự bất tài trong mọi nghệ thuật (bao gồm cả nghệ thuật kinh doanh). Nhưng nỗi khổ đau lớn hơn cả phải chăng là khi lớn lên, tôi không còn đủ sức bay nhảy như thủa bé? Mà trong lòng tôi, cái ham muốn tung tăng và trở thành máu trong huyết mạch thiên nhiên không bao giờ ngừng cháy? Tôi vẫn có sức hơn người bình thường, vẫn vận động và cho năng suất nhiều hơn họ. Và vẫn luôn thất vọng về mình. Phải chăng vì chính NÓ? NÓ là sự cân bằng này, sự cân bằng tôi đang sở hữu. Sự cân bằng của khao khát với khả năng đáp ứng được của thân xác. Thân xác không còn là gánh nặng. Thân xác là niềm tự hào được xuất bản từ hư vô, tự cháy và đốt cháy hư vô. Woa woa woa grừ grừ gâu gâu meo meo ò ó o... Thật không tả xiết. Ôi, sự cân bằng như nước mắt tự do.
(còn)
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗