← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 25 tháng 9, 2005
Vẽ Vân
Vân và bức tranh dòng đời đâu có trong veo mấy ai mà sống được theo ý mình anh thèm sống rất vô hình sau khi trái đất hòa bình ấm no nhưng điều ấy chẳng ai cho nên mang mãi nỗi buồn lo hữu hình có lúc cần em lung linh có khi lại thấy một mình hay hơn anh cần nửa nỗi cô đơn để làm đẹp nỗi biết ơn em là không phải muốn nàng lìa xa dành thời gian sáng tạo ca ngợi nàng chỉ vì anh biết: vội vàng sinh ra mà đã lang thang lầm lì ra đời thì chưa biết đi mà người ta dậy mấy khi đúng nào anh lạnh để em khát khao tự tìm ra lối đi vào tim anh khi ấy dòng đời lưu manh chúng mình vẫn biết trong lành trôi theo 16.09.05 Cách đọc của Vân anh thường nói những điều thật lòng nhưng cảm giác của anh luôn biến chuyển khi ma sát với dòng đời ngỗ nghịch và ngôn ngữ không tài nào theo kịp chỉ còn em và nhạy cảm của em 18.09.05 Vân và lựa chọn điều gì khiến anh sinh ra và điều gì khiến anh xa loài người anh biết nhưng sẽ chỉ cười nụ cười tiết lộ với người anh yêu cô nàng nói ít hiểu nhiều và sinh ra cũng để liều bao la 25.09.05 & 27.10.05 Vân nhân hậu anh muốn loài người giống em chứ đừng ai ngốc nghếch thèm giống anh trái tim anh quá lạnh tanh còn em nhân hậu trong lành tự nhiên kể cả cách em tiêu tiền cũng làm vơi nỗi muộn phiền nhân gian tớ nói thật đấy bầy đàn sống như em sẽ được tan thành mình và vũ trụ sẽ hòa bình khi không ai nữa vô hình trong ai trái tim bạn sẽ rộng dài cho dù bạn chỉ sống vài sát na bạn kia không tin tớ à trái tim bạn lạnh như là que kem 25.09.05 Nguyễn Thế Hoàng Linh

Bài gốc đăng tại: gio-o.com

Xem thêm tác phẩm khác →