Sở-hữu-khả-năng-bất-lực và 4 bài thơ khác
Thơ
47 tác giả
Có jì dùng jì có nấy dùng nấy
Thơ
Trần Tiến Dũng
Vào ngày bình minh chìm khuất
Thơ
Nguyễn Đăng Thường
tiễn một người vào dĩ vãng đậm màu
Thơ
Nguyễn Đức Tùng
Ba chùm thơ
Thơ
Cung Trầm Tưởng
Việt Nam 1968 và bốn bài thơ khác
Thơ
Lê Vĩnh Tài
Trường ca cho quê hương của một ngàn năm trước
Thơ
Thanh Thảo
Bác Năm Trì dân Quảng Ngãi
Thơ
Đoàn Huy Giao
Tam giác nghịch
Thơ
Trần Tiến Dũng
Đôi chân sợ hãi, tôi chọn bước ra
Thơ
Bùi Chí Vinh
Hai bài thơ thế sự
Thơ
Từ Dạ Thảo
Thơ chiêu hồn H.
Thơ
Như Huy
9 bài thơ mùa hè
Thơ
Nguyễn Tất Nhiên
Minh khúc
Thơ
Trần Tiến Dũng
Ngọn lửa mòn đi qua khoảng trống
Thơ
Nguyễn Hữu Hồng Minh
Vỉa từ
Thơ
Phan Nhiên Hạo
Lịch sử thời đại tường thuật bởi một người lưu vong
Thơ
Lê Hưng Tiến
Chân dung ảo
Thơ
Thái Kim Lan
Lạnh hơn xứ mình
ngữ Việt
deutsch
Thơ
Trần Quang Quý
Siêu thị mặt
Thơ
Trần Nguyễn Anh
Thơ
I
II
III
IV
Thơ
Lê An Thế
Mười bảy bài thơ mới
Thơ
Tung Thiên
Viết tiếp bài thơ cũ
Thơ
Như Huy
Thơ
Thơ
Nguyễn Thế Hoàng Linh
Bé tập tô
(tập thơ, 113 bài)
Thơ
Phan Thị Vàng Anh
Gửi VB (trích)
Thơ
Thường Quán
Dấu nước
Thơ
Đinh Linh
Hậu Việt ngữ
Thơ
Khế Iêm
Thơ chọn lọc
Thơ
Nguyễn Ðăng Thường
Thơ cựu thể
Thơ
Nguyễn Trọng Tạo
Thế giới không còn trăng
Phần 1
Phần 2
Thơ
Ly Hoàng Ly
Lô lô
Phần 1
Phần 2
Thơ
Nguyễn Lương Ngọc
Thơ tuyển
Thơ
Lê Đạt
Ngó lời (Thơ Haikâu)
Phần 1
Phần 2
Thơ
Nguyễn Quốc Chánh
Ê, tao đây
Thơ
Nguyễn Thuý Hằng
Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lí
Thơ
Phan Bá Thọ
Đống rác vô tận
Thơ
Bùi Chát
Tháng tư gãy súng
Cái lồn bỏ đi
Xáo chộn chong ngày
Thơ
Nguyễn Chí Hoan
Bình minh
Lắng nghe 1
Lắng nghe 2
Lắng nghe 3
Trong yên tĩnh
Những khúc hoàng hôn (II)
Rừng xanh như tôi yêu
Ký ức
Một tách cà-phê nữa
Thơ
Hoàng Hưng
Ác mộng
Văn xuôi
Thơ
Kịch
Tác phẩm dịch
Tìm tiêu đề:
spectrum
Đặng Thơ Thơ: Đi tìm bản kinh thánh cuối
Đinh Linh, Nhạc Tây
Đỗ Lê Anh Đào, Kế hoạch của một quảng cáo bơm cấy cu
Thơ :: 29.10.2006
Nguyễn Thế Hoàng Linh
Bé tập tô
Nguyễn Thế Hoàng Linh
"Tôi nghĩ, cái quan trọng trong người làm thơ là duy trì dòng chảy của tính thơ, dòng chảy ấy vốn dĩ đã là sự lưu thông của sáng tạo. Những cái gọi là “giá trị cổ truyền” có tính thơ sẽ được nối dòng, bằng không, sẽ bị đào thải trong cuộc cạnh tranh lành mạnh: Tung tất cả ra dư luận, để độc giả tùy chọn. Vậy thì, cố tình thách thức để làm gì? Cái cố tình thách thức chỉ đáng khi nó cũng chất chứa tính thơ."
(Nguyễn Thế Hoàng Linh
trả lời phỏng vấn
của Nguyễn Đức Tùng)
talawas chủ nhật kì này xin giới thiệu tập thơ
Bé tập tô
của Nguyễn Thế Hoàng Linh, do tác giả mới tuyển chọn từ những sáng tác gần đây của anh.
talawas chủ nhật
Nguyễn Thế Hoàng Linh
Bé tập tô
(tập thơ, 113 bài)
Lồng
Là
Xa
Chạm
Nhận
Gieo
Hòa bình
Riêng
Lồng
Là
Xa
Chạm
Nhận
Gieo
Hòa bình
Riêng
Lồng
hé môi cười
đứng lại trong chiều và anh đã
thấy nhiều khi mình ngu ngốc vô cùng
nhắm mắt lại và anh nghe vũ trụ
hé môi cười như hạt cát bao dung
anh đã đá bóng thua còn đánh nguội
đã lười yêu còn trách em hững hờ
đã hèn nhát còn nhân danh cái đẹp
đã hợt hời còn đến quấy rầy thơ
đáng nhẽ anh đã nằm im trong cỏ
nghĩ triền miên về lố bịch của mình
nhưng tại sao quanh anh toàn đường xá
ai cũng thúc còi như uống phải đô-ping
21.04.05
công viên
một bà già đánh cầu lông
chừng bảy mươi tuổi
mà không thấy buồn
cô con dâu trẻ luôn luôn
phải di chuyển để đỡ muôn miếng đòn
thế mà cái thằng bé con
đừng nhìn khoái chí lại còn nhe răng
bà già mãi chưa hết xăng
cô con dâu mệt
vẫn hăng như thường
một bầy đá bóng gần đường
sút như nã đạn chẳng thương dân tình
một cái xe đổ đánh ruỳnh
chúng ù té chạy
họ trình công an
bà già tranh thủ thở than
mấy lần chúng đá vào bàn tay/toạ tôi
công an hỏi han một hồi
cô con dâu trẻ bảo thôi anh à
chẳng may quả bóng lăn ra
chẳng may chẹt phải
may mà không sao
chỉ vì không có chỗ nào
để chơi
chúng mới đá vào người dân
anh công an trẻ phân vân
trước bà mẹ trẻ thiên thần to cao
bạn thì xử lí ra sao
còn anh ta cứ đi vào đi ra
sau rồi anh ta bảo à
mỗi ngày tôi sẽ la cà quanh đây
vẫn phải cấm thôi kẻo đầy
người đi đường bị vạ lây thì phiền
thằng bé con vẫn hồn nhiên
tung tăng trong cái công viên kín người
vẫn ngây ngô vẫn toét cười
vẫn như những cái cây tươi quanh hồ
trái tim của nó hiền khô
lúc nào cũng muốn nói
ô! cuộc đời
trái bóng vừa bị bỏ rơi
buồn cho tuổi trẻ hèn ơi là hèn
buồn cho người lớn nhỏ nhen
tham nhà tham đất mà chèn chúng ra
trăm năm trong cõi người ta
một người tham tạo ra ba người hèn
muôn năm trong cõi đất đen
tham hèn đều được một phen nhạt phèo
tôi đi trong tiếng lá reo
còn ai ớn những hiểm nghèo thả rông
một cô ăn bún hở mông
tôi nhìn
nhìn mãi
mà không
hết buồn
27.08.05
một màu của màu đỏ
giao thông Việt Nam quá bệnh hoạn
hiếp dâm hồn những kẻ tham gia
mỗi ngày em mệt mỏi về nhà
được giải thoát bởi tiếng dương cầm. một
hôm chúng trở nên nhỏ đến độ em không còn nghe thấy nữa
hoặc là cộ xe và tiếng thét của chúng đã gặm sạch những vành đai nhà và cây bao quanh và đang há miệng đớp cửa sổ
hoặc là chúng thành lập một vương quốc trong đầu em và sẵn sàng xua đuổi, tiêu diệt những âm thanh khác loài mon men muốn vào
hoặc là trong em nổi một cơn bão của sự uất hận: đựt mệ đời, đựt mệ thằng tổng giám đốc, đựt mệ bọn giao thông công chính, đựt mệ lũ tham nhũng sinh mệnh của người khác, đựt mệ anh, đựt mệ tôi...
và tiếng kêu cứu
của cây đàn dành bản nhạc cho em bị mất máu vô ích những nốt nhạc
của đứa trẻ bị tống lên xe và mất tích trong rừng rậm phương tiện chuyển động và bất động trong một trận tắc đường xuyên lục địa xuyên ngôn ngữ chụp từ trên cao cho ra bức ảnh trò xếp hình đẫm máu
của đứa con gái mười lăm tuổi của em đột ngột sợ hãi quặn thắt ghì chặt ngón nhẫn trái làm phím son nửa rên rỉ nửa ré lên khi kinh đến quá trễ...
không lọt được vào em
03.04.06
phi lí
thật là vô lí biết bao
thật là vô lí
thật sao?
thật mà
vô lí đến thế cơ à?
còn hơn thế nữa
quá là nhố nhăng
bài thơ thì viết một đằng
sống thì một nẻo tằng tăng tứng từng
phố phường rock rap tưng bừng
sao mi vẫn cứ dửng dưng thế nào
hãy mua mười bốn vì sao
bằng hai định mệnh trộn vào hỗn mang
hãy làm thơ thật làng nhàng
để khinh mình quá vội vàng xé đi
bỗng nhiên hỏi xé làm gì
thế là giữ lại thành trì ngốc ngu
thật là vô lí hu hu
nằm nghe đâu đó hoang vu điệu cười
thật vô lí khi loài người
cứ chăm chỉ sống mà lười yêu nhau
14.11.05