anh làm vướng bận thi ca
viết toàn những cái người ta viết rồi
thưa em anh quyết định thôi
để đi làm gã bán xôi ngoài đường
khi anh trở lại bình thường
chắc anh thông cảm phố phường này hơn
không còn thấy quá cô đơn
khi ai ai cũng buồn hơn cả mình
bán xôi khuyến mãi cả tình
vẫn không thay đổi tình hình thế gian
bất lực trước kẻ dã man
bó tay trước kẻ cơ hàn hơn anh
và em không đến dỗ dành
và không ai đến dạy anh làm người
anh hay ngửa mặt lên cười
dù anh biết thế là lười tư duy
mệt mỏi nhiều lúc bảo tuỳ
chuyển xôi sang bán bánh mỳ cho vui
mặc cho ai bị dập vùi
ích gì khi cứ ngậm ngùi cho nhau
thế là anh chẳng còn đau
loăng quăng khắp chốn trong màu hư vô
nhiều khi phố xá mấp mô
ngã rơi hết bánh vẫn ô tuyệt vời
nhưng đau lại đến em ơi
anh không chịu nổi một đời đàn ông
sống hay không sống như không
khi anh vẫn thích sờ mông đàn bà
bắt quả tang nhé thì ra
bao nhiêu ấm ức chỉ là vậy ư
em ơi anh suýt bảo ừ
nếu anh không chợt thấy từ trên cao
lang thang một trận mưa rào
tình cờ anh chợt soi vào: chiến tranh
10.04.05