Bức thư thứ 4 từ địa ngục
Các bác trần thế cao sang
,
Khi xuống địa ngục rồi, không có nghĩa là người ta mãn nhu cầu viết. Em cũng không phải là ngoại lệ. Mấy hôm nay nhầm nhẩm đọc
“Tên tôi là Đỏ”
của Orhan Pamuk thấy có một nét cấu trúc bắt đầu các chương bằng “tôi là”
tương đồng với một số phần
(có khi tôi là một chiếc lá, có khi tôi là một con cá vàng,
có khi tôi là một trong hai sinh viên
…) trong tiểu thuyết em đang cấu trúc. Và có một số sự tương đồng trong cách đưa đẩy ý tưởng khác mà nếu em không vượt thoát, dù em không đọc Orhan Pamuk thì em vẫn có thể có bóng dáng của kẻ đạo văn.
(click vào những chỗ tím tím nhé, các bác, no virus
)
Em không định so sánh để bắt quàng với tác giả mới đoạt giải Nobel (giải số 1 về tiền chứ chưa hẳn là số 1 về thẩm định) này. Thêm nữa, sự tương đồng cấu trúc này cũng không thực sự mới mẻ để khoe. Lại thêm nữa, nếu gác vài nét cấu trúc tương đồng sang một bên, về mặt tổng thể, cách triển khai tiểu thuyết mà em đang mường tượng và mạch văn cũng khác nếu không muốn nói là rất khác cách của tác giả này. Nhưng biết đâu lại giống cách của các tác giả khác. Cứ giống mỗi người một tí thì độc giả ngả mũ chào người quen mỏi cổ thương nhắm í.
Nên là càng ngày em càng thấy những ý tưởng cứ cũ đi và sớm được người khác thực hiện nếu mình cứ bỏ xó. Có người thực hiện tốt hơn mình thì không sao, càng vui, càng nhàn. Nhưng nếu họ thực hiện dở một cấu trúc, mình có thể làm lại hay hơn thì cũng không còn hứng hoặc không đủ sức mạnh (có khi còn cần kinh khủng và bền bỉ hơn hơn sức mạnh làm khác hoàn toàn).
“Vậy tại sao em không bắt đầu ngay đi, hở em” – Lời độc giả
“Có một số thứ chưa đủ chín” – Lời em
(Hehe, em thích cấu trúc và cách dịch cái bài lời em lời chàng
ở đây
quá nên bắt chước tí)
“Tóm lại ý em là gì?” – Lời độc giả
“Là muốn độc giả cảm thấy tình trạng trên đe dưới búa, cái mới thúc đít, cái chưa chín ép đầu không chỉ của em mà của những người thực sự muốn viết/muốn sáng tác nói chung” – Lời em
“Thương em ghê/Cho mày chết” – Lời độc giả
“Em đùa đấy, ý em khác cơ, chả là đang đọc sách nhớ ra cái của mình lâu ngày trong xó thì em lục lại. Lục lại mới ra cái này”
“Cái giề thế?” – Lời độc giả
“Cái làm em thích thú hơn những gì em vừa gõ ở trên” – Lời em
“Đâu?” – Lời độc giả
“Đây” – Lời em
V cũng bị hâm
V kể hồi lớp 6, V cũng làm một bài thơ theo phong trào của trường. Trong khi mọi người đều làm thơ vần, V làm một bài thơ “tự do”, có dòng 2 chữ, có dòng 3 chữ, có dòng 5 chữ, có dòng 7 chữ, có dòng 8 chữ. V không còn nhớ chính xác, đại ý là:
“Một hôm, có (những) hạt sương rơi vào tóc mẹ. (Chúng) nó cứ nằm trong đó. Không tan đi. (Chúng) nó cứ đếm: Một ngày… hai ngày… ba ngày… Mỗi ngày (chúng) nó lại nở thêm ra. Cho đến một hôm: Tóc mẹ bạc trắng.”
Với tôi, đó là một bài thơ, một truyện cực ngắn trọn vẹn. Khi V kể lại những kỷ niệm, V nói những điều hồn nhiên…, tôi lại thấy thật gần V, cô gái tôi vừa thấy hơi xa lạ với những bận tâm áo quần giầy dép trang điểm… Những vật dụng đó làm em đẹp lên một vẻ đẹp khác. Vẻ đẹp tôi không có nhu cầu thưởng thức khi nó phủ lên vẻ đẹp tôi vốn thân thuộc. Vẻ đẹp làm em lành lạnh giống với người khác. Vẻ đẹp mà lòng vị kỷ của tôi cảm giác những con đực khác thưởng thức được nhiều hơn tôi. Tôi không biết rồi tôi có quen được với vẻ đẹp dạng ấy không. Vẻ đẹp tôi tôn trọng nhưng không mấy rung cảm khi không đồng cảm bởi tôi không có nhu cầu đẹp lên theo cách ấy.
Còn bài thơ của V, đọc bởi đôi môi nơi khuôn mặt cơn mưa vừa lau thức trang điểm, làm tôi sửng sốt. Cái sửng sốt làm tôi trở nên tỉnh táo khi cái tâm trạng đang chìm vào sự một mình lập tức bị đá đít. Tôi không rõ những ghi chép này là một âm mưu áp đặt ích kỷ tế nhị kiểu “van em em hãy giữ nguyên quê mùa…” hay một gợi ý về hướng giải thoát cho V, để em có nhiều thời gian tập trung tỏa vẻ đẹp bên trong hơn. Vẻ đẹp này sẽ sẽ làm thân xác em tươi tắn theo. Nhưng thật ra, em vẫn tươi tắn. Dạng vẻ đẹp tôi đang hơi xa lạ lại khiến em tự tin, tươi tắn hơn. Tôi quá ngu dốt về đàn bà và có lẽ, dễ trở thành độc tài nếu quá bận tâm can thiệp vào chuyện này. Thôi. Tôi làm học trò, thử bằng tưởng tượng của mình, chép lại bức tranh vẽ hạt sương, mẹ và thời gian (một vũ trụ xoay) của V:
Tưởng tượng 1:
hạt sương rơi vào tóc mẹ
nằm im đếm ngày tháng qua
vừa nằm im sương vừa nở
một hôm, tóc mẹ trắng òa
Tưởng tư�
��ng 2:
hạt sương đến tóc mẹ em
để ú tim với lại xem đồng hồ
tóc mẹ ướt tóc mẹ khô
hạt sương vẫn nở như ô che đầu
ngây ngô em biết gì đâu
một hôm tóc mẹ mang mầu thời gian
Tưởng tượng 3:
một ngày…
hai ngày…
ba ngày…
tiếng ai đếm trong tóc mẹ
làm em giật mình khe khẽ
bốn ngày…
năm ngày…
sáu ngày…
bảy ngày… tám ngày… chín ngày…
em quen tiếng đếm
ngủ ngon
một hôm
tóc mẹ bạc trắng
là hôm
ngực em căng tròn
em không còn nghe tiếng đếm
khi em bắt đầu yêu đương
một hôm người yêu em bảo:
ngực em như những hạt sương
10,11.03.06
Ps:
Về sau, 2 đứa chia tay. Hôm quyết định chia tay chính thức lần 14, tôi đến nhà V để đòi lại những đồ đã tặng như bút chì, bàn chải, que cọ nhà xí, BắtCướpSăn chưa dùng hết… Nhân lúc V bực bội nhấm nhẳng dậm chân bình bịch đá thúng đụng niêu chạy ra ngoài bỏ dở việc giám sát vì có khách bấm chuông, tôi vội lục lọi giá sách xem có giấu tiền không. Tình cờ, gặp nguyên bản bài thơ của V.
Bài thơ như sau, tạm gọi là “Tóc mẹ” cho lành:
Tóc mẹ
Sương buông trắng
Như nằm yên lặng
Đếm thời gian dần qua
Để mẹ mỗi ngày một thêm già
Và trên mái đầu
Hoa sương
Vô tình nở mãi
NTKV
Bài gốc đăng tại: wordpress ↗