em đứng mãi nhỏ nhoi đơn độc quá
lạnh không em?
ào ào phố xá
phố xá xì xào
dòng người mải miết trôi hờ hững
em đứng sững
giữa mùa đông
em lạnh không?
ừ, em lạnh!
em lạc khỏi cuộc đời ấm áp rồi ư?
gió thổi vào con tim hẻo lánh
những người còn chút từ tâm lảng tránh
không dám nhìn vào đôi mắt lang thang
ôi những kẻ phú quí giàu sang
cụp mắt trước đứa ăn mày rách rưới
họ thấy trong mắt em
lò sưởi
ngỗng quay
một gia đình bên cây thông Noel lấp lánh
tim họ như bóng em
nguội lạnh
họ lẩn rúc vào những kẻ rả riết đi
một kẻ như tôi biết làm gì?
tôi thấy tất cả khi từ xa bước lại
tới gần em bước chân tôi bỗng ngại
cúi đầu thả xuống một đồng xu
và một bao diêm?
rồi lại bước qua
trong mắt: mây mù
tôi cũng thế
nhỏ nhen như thế
cũng đớn hèn và hay kể lể
những chuyện đời bất lực khổ đau
hy vọng vào người bước đến phía sau?
2000
linh