tôi thồ nỗi nhớ trên lưng hằn lên mặt đất qua từng dấu chân đứng im, nỗi nhớ đỏ rần lang thang nỗi nhớ trắng ngần trong veo ngủ mà nhớ chả ngủ theo trong mơ ngỡ bắt lại vèo qua tay em ơi xin được một ngày tôi coi cả trái đất này người dưng...bụi đường như lá trong rừng nâu nâu lấp lấp mưng mưng mòn mòn trên lưng nỗi nhớ véo von hồn nhiên như đứa trẻ con chả giàtrái tim sưng tấy rồi mà để tôi phải hoá lạc đà sao em?25.11.02