Street of London – Ralph McTell
Có âm hưởng mênh mang thản nhiên trên nền cái xót xa, thấm thía của Tiếng thu – Lưu Trọng Lư (“Em nghe chăng mùa thu…”) và Ông đồ – Vũ Đình Liên (“Ông đồ vẫn ngồi đó/Qua đường không ai hay/Lá vàng rơi trên giấy/Ngoài trời mưa bụi bay”).
Streets of London
Have you seen the old man
In the closed-down market
Kicking up the paper,
With his worn out shoes?
In his eyes you see no pride
And held loosely at his side
Yesterday’s paper telling yesterday’s news
Chorus:
So how can you tell me you’re lonely,
And say for you that the sun don’t shine?
Let me take you by the hand and walk you through
The streets of London
I’ll show you something to make you change your mind
Have you seen the old girl
Who walks the streets of London
Dirt in her hair and her clothes in rags?
She’s no time for talking,
She just keeps right on walking
Carrying her home in two carrier bags.
Chorus
In the all night cafe
At a quarter past eleven,
Same old man is sitting there on his own
Looking at the world
Over the rim of his tea-cup,
Each tea lasts an hour
Then he wanders home alone
Chorus
Have you seen the old man
Outside the Seaman’s Mission
Memory fading with the medal ribbons that he wears
In our winter city,
The rain cries a little pity
For one more forgotten hero
And a world that doesn’t care
Chorus
Những phố ở London
Em có thấy ông già
Ở góc chợ đã tan tầm
Đá bâng quơ mẩu báo
Với đôi giầy mòn
Trong mắt ông em chẳng thấy chút gì kiêu hãnh
Và bay hờ hững quanh ông
Tờ báo của hôm qua với tin tức hôm qua
Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
Và với em, mặt trời không tỏa sáng
Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác
Em có thấy bà già
Rảo bước qua những phố London
Bụi bẩn trên tóc bà, áo quần bà rách rưới
Bà không có thời gian nói chuyện
Bà chỉ cắm cúi đi
Xách cả mái nhà trong hai chiếc túi
Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
Và với em, mặt trời không tỏa sáng
Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác
Ở quán cà phê mở suốt đêm
Lúc 11 giờ 15
Vẫn ông già ấy ngồi đơn độc
Nhìn thế giới
Qua quai tách trà của mình
Mỗi tách trà uống chừng một tiếng
Rồi ông lại lang thang về nhà
Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
Và với em, mặt trời không tỏa sáng
Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác
Em có thấy ông già
Đã qua những nhiệm vụ của người thủy thủ
Ký ức phai dần theo những cuống huân chương
Trong thành phố mùa đông của chúng ta
Mưa rỏ chút lệ cảm thương
Cho thêm một người anh hùng bị lãng quên
Và một thế giới không thèm để ý
Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
Và với em, mặt trời không tỏa sáng
Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác