← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 28 tháng 11, 2005
Cảm ơn bạn Ngannammaytrang. Chúc có lúc thấy buồn tênh cũng đẹp.
Đồng cảm ơn nhà tại trợ nang_moi em_hat_hay_lam góp ý cũng đúng ý tớ, sẽ sử dụng tranh cây nhà lá vườn đang tập vẽ . Đau nhất là không biết dựng hình với lại vẽ ba chiều nên toàn phải ra vẻ khinh bỉ tả thực quá lạm phát, vớt vát chút trừu tượng còn tí xíu thị trường; cũng như bô bô rằng đưa không gian 3 chiều lên giấy có 2 chiều là giả tạo. Bao giờ biết tả thực 3 chiều trên giấy 2 chiều sẽ tuyên ngôn ngược lại... giang_a11, Ban đầu, tớ thấy cái hình này thật phi lí: , nghĩ về nó thì thấy người tạo ra nó hoặc là ngu ngơ về cảm xúc hoặc là rất sâu xa. Ít thấy ai nhếch cười mà lại đỏ mặt. Nó như tâm trạng của thiếu nữ dậy thì ra vẻ đàn bà từng trải hững hờ trước mọi điều của đời sống nhưng thấy cái gì cũng rạo rực, nụ cười bỉ không giấu được cái đỏ mặt thèm thuồng, hehe. Nhưng chắc là rất rất nhiều người dùng nó với nhiều dụng ý khác nhau, người tiếp nhận cũng suy diễn đủ điều. Một cái icon nho nhỏ đã tạo ra vô số nhầm lẫn. Người sử dụng hợt hời mà người tiếp nhận hợt hời, không đặt vào ý niệm gì, hoặc nhát gan, sợ bị vạ, vợ véo tai, trả lại, nhẹ cả người, khéo lại hay. ========================= Điều anh muốn những người chửi bậy dưới đường làm tầm thường hóa phố phường về đêm anh nằm nhớ em dịu êm lặng nghe chửi bậy hiểu thêm loài người chúng ta đã quá biếng lười giờ đây đêm tối cợt cười chúng ta bỗng dưng anh sởn da gà những người chửi bậy ấy là đàn ông họ như những vũng hư không lớn đầu vãi lúa vẫn mông muội hoài anh thương lũ trẻ mệt nhoài sống như những kẻ lạc loài, bơ vơ khi người lớn cứ làm ngơ sống như những kẻ mặt trơ đớn hèn nhưng lũ trẻ không nhỏ nhen chúng không bắt chước bôi đen cuộc đời chúng không tái diễn hợt hời khi chăm chỉ hiểu những lời yêu thương 27.11.05

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →