← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 17 tháng 8, 2005
Cảm ơn Satori, very thanks
Tôi có một khao khát được nhìn trọn vẹn bầu trời. Có những đêm tôi nằm giữa một cái sân ở một huyện, có những chiều tôi nằm trên mái nhà, có những sáng tôi trôi giữa bể bơi... để nhìn lên bầu trời. Để tìm sự thanh thản. Nhưng đôi mắt tôi không cho phép tôi nhìn thấy một bầu trời trong trẻo. Giữa tôi và bầu trời như có một lớp màng đầy những con giun điện chạy loằng ngoằng, những vết sứt nhỏ trên một viên bi. Có lẽ đó là một trong những điều mà tôi cảm thấy mình thật thiệt thòi so với người mắt sáng. Sự thiệt thòi này do tôi tạo ra nên tôi không thể trách ai cả ngoài bản thân tôi. Nhưng nó đúng là một cảm giác thiệt thòi. Chính vì thế mà gần đây tôi muốn cứu vãn đôi mắt của mình. Tôi đang tập một bài tập mà sư phụ chia sẻ. Nếu có hiệu quả, tôi sẽ chia sẻ với mọi người. way ạ, mi đã phạm một sai lầm (một sai lầm có thể cứu vãn). mi luôn những tưởng mi đang sống trong một xã hội chuyên nghiệp có sự phân công lao động hợp lí. nghĩa là: mi những tưởng mỗi cá nhân lao động cật lực, tạo ra sản phẩm có giá trị thì sẽ được tôn trọng, sẽ được trả công xứng đáng, sẽ được hiểu. mọi công việc đều bình đẳng khi người làm việc nỗ lực hết mình. mi đã cắm cúi, đã vắt kiệt với sự chuyên môn hoá của mi và mi chờ đợi sự chuyên môn hoá của người khác. thế là mi luôn phải ở trong trạng thái chờ đợi. rồi mi nhận ra sự chờ đợi cũng là một thứ ngốn nốt chút năng lượng ít ỏi còn sót của mi. và mi trở nên lờ đờ trong sự chờ đợi. phải. mi cũng nhận ra khi muốn thoát khỏi trạng thái lờ đờ thì mi phải dấn thân vào cả những sự chuyên môn hoá khác. không phải mi làm hộ họ mà đó cũng chính là một phần công việc của mi, nếu mi còn muốn đi với sự phong phú. phải, way ạ, nếu mi còn tin mi còn có sức mạnh nào đó cần được khơi ra thì mi phải biết chung sống với sự cô đơn như mi đã từng và đã tạo được những giá trị giúp mi bớt sỉ vả mình. Một lần nữa, cảm ơn Satori. Chúc Satori luôn giữ được đôi mắt sáng trong ========================== Bài đặt tên ngày muốn sống mắng mỏ ai thì ai cũng khổ thôi thì đành nguyền rủa đám mây trôi mây chẳng đáp cứ bay qua và để một cơn mưa dịu ngọt lại cho tôi 09.06.05

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →