← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 18 tháng 8, 2005
Nhẹ nhàng
...cho ML... anh đi ra phố trốn em vô tình qua lại hàng kem hôm nào mặt hồ chạm lá xôn xao còn em thì lạnh như bao nhiêu lần điều gì em mãi phân vân và anh em lại chẳng cần sẻ chia sao mà giống anh vậy kìa không chia sẻ được đành chìa tay ra với hy vọng chạm làn da truyền nhau hơi ấm như là cảm thông em rụt tay như bảo không lúc này không được thả rông dịu dàng linh hồn anh lại lang thang như mình sẽ mãi dở dang cõi này anh nhìn con muồm muỗm bay và nhìn mây chuyển từ ngày sang đêm anh chờ một chút dịu êm để tin đời sống này thêm một đời còn em cứ mãi giấu lời và em đóng cửa khung trời riêng tư định trêu em ngốc bỏ xừ khi em không biết từ từ mất anh trái tim vốn vỡ tan tành chờ em yên ả trong lành thu gom rồi băng bó như trẻ con để em chợt thấy anh còn biết yêu nhưng anh không trách em nhiều chỉ hờn em chẳng chịu liều tin em định chìa suy tưởng em xem mà em chỉ mải ăn kem tránh nhìn anh không đáng để em tin hay không tài sản để em vin vào hay anh không đủ ngọt ngào hay không tỉnh táo như bao nhiêu người không hỏi em anh chỉ cười cười cho nước mắt không rười rượi rơi anh không thể nói nên lời khi em không tự yêu đời mong manh anh muốn ôm em dỗ dành trái tim em cũng tan tành phải không ... ô kìa có một cơn giông anh trôi nổi giữa phố đông nháo nhào nếu anh có một con dao chắc anh cũng chẳng đâm vào tim đâu và anh cũng chẳng nhẩy lầu và anh chẳng uống thuốc sâu làm gì đường đời anh vẫn cứ đi nhưng buồn em có hiểu vì sao không 18.08.05

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →