chả ai khiêm tốn như anh
cái đồ đã biết vị tanh của đời
ai cũng thèm lên niết bàn chơi
mà đâu phải ai cũng dám thả rơi tị hiềm
tị hiềm nó như cái liềm
gặt đi xanh mạ trong niềm hân hoan
tưởng là bớt mối lo toan
ngờ đâu phá hủy giác quan của trời
chăm một ruộng lúa vàng là tạo ra những sân chơi
ăn cơm thơm hạt là xơi niết bàn
luật chơi rõ ràng như vầy mà vẫn có người thích ăn gian
khiến người khiêm tốn bất an đến nỗi phải nói rọt rành
4.3.7