Chào bạn vietcuongmh,
Cảm ơn bạn đã nản. Tôi rút ra một kinh nghiệm về tranh luận là khi thấy người đối thoại hiểu sai ý mình quá nhiều thì nên dừng lại. Không hiểu bạn tranh luận nhiều chưa mà bạn đã biết nản và dừng sớm như vậy. Nếu bạn là thành viên mới thì bạn đúng là thiên tài!
Câu ?oTHƠ HAY = minimum of words + maximum of ideas" là tự bạn nghĩ ra thì cũng chẳng có lí do không chân thành gì mà tôi không vẫn giữ nguyên ý kiến ?ođó là câu nói của một người có tài?. Tài đến đâu thì bạn tự chứng minh nhé. Tôi đã viết bạn có tiềm năng rồi mà:
?oCâu ?obiển là nước mắt nhân gian? nếu là ý của riêng bạn thì tôi nghĩ, dù bạn sáng chế ra chiếc xe đạp mà người ta đã sáng chế ra rồi thì bạn vẫn có tiềm năng sáng tạo ra cái xe gì gì mà người ta chưa sáng chế.?
Tuy vậy, với tôi, câu ?oTHƠ HAY = minimum of words + maximum of ideas" của bạn vẫn là một chiếc ?oxe đạp?. Bởi thật tiếc là tôi đã đọc được ý tưởng đó ở đâu đây trước lúc bạn viết ra. Người sinh sau có cái khổ là bao giờ cũng phải tìm cái mới. Nhưng không thể chối cái sướng là ngày càng có nhiều phương tiện mà người đi trước tạo giúp để chuyến đi tìm thuận lợi hơn.
Để có một tư tưởng mới, một triết lí mới, cực khó. Đó là chuyện của những tài năng lớn. Có lúc tôi bảo tôi: Im lặng và đọc hết và hiểu hết các triết lí của người đi trước đi rồi hẵng mở miệng. Nhưng tôi e nếu cứ đợi thế thì trước lúc được mở miệng tôi đã rụng răng đứt lưỡi rồi. Hơn nữa, cứ ca hát đi, hát hay không bằng hay hát mà. Có điều biết điều thì hát dở đừng có tự huyễn hoặc là dùng giọng hát cưa được các em. Nhưng tôi vẫn muốn cưa bằng giọng hát vì ngoài nó tôi chả to con đẹp trai gì và biết làm gì, nên tôi phải cố mà tập hát hay. Tôi tìm được một lí do mà chúng ta vẫn có thể triết lí và triết lí hay. Đó là làm cho triết lí mang hơi thở của thời đại. Ngày xưa nói ?ochâu chấu đá xe? bây giờ nghe không thích, chúng ta chuyển được thành ?omuỗi đốt inox? nghe phê, dễ ngấm và dễ nói hơn.
Tôi cho rằng tối quan trọng trong thơ là hình ảnh, âm thanh chứ tối quan trọng là tư tưởng thì lại nhầm thành triết gia mất rồi. Những người làm thơ đã khó tìm được tư tưởng mới thì chi bằng cố mà đưa vào thơ những hình ảnh, âm thanh mới. Kẻo lại thua trắng những triết gia làm thơ vừa có tư tưởng vừa tràn trề hình ảnh âm thanh. Thời này hồn người ta chai nhiều nên càng là thử thách lớn để tìm những hình ảnh, âm thanh đủ mạnh để bóc đi vết chai ấy. Không làm mới được mấy cái quan trọng đó thì thơ may ra chỉ còn vài thành tố nhàn nhạt.
Ví dụ bài này:
?oNgỡ xuống trần chơi một lát thôi
Nào ngờ quá bước lại ham vui
Ngất ngây vui thú Thơ Hoa Rượu
Say sưa quên cả lối về Giời !!!? VC.
Cách đây chừng 100 năm thì chắc được khen lấy khen để. Nhưng nếu người thời này làm thơ như thế mà không bị chê thì người 100 năm nữa dễ ngu vẫn hoàn ngu. Mỗi thời có những bài thơ tiêu biểu về những đề tài, thể loại tiêu biểu, nếu không vượt được thì chi bằng tìm một đề tài, thể loại khác. Còn nếu cho rằng làm thơ để chơi, vớ va vớ vẩn thôi, không định trăn trở làm thế nào cho hay thì cũng nên. Làm thơ in ít cũng hay hay. Có điều tự cho mình làm thơ thẩn như thế thì làm phiền người khác đánh giá làm gì.
Có thể ngoài việc phục sức lao động của tôi, thích vài bài, bạn không quá khâm phục tài tôi. Tôi thì từ lâu tự cho thơ mình có cái đã đạt đến phẩm cấp thiên tài rồi. Nên tôi không thích nghe những câu kiểu thơ khá hay đấy, có khả năng trở thành nhà thơ đấy.
Một khẩu hiệu kiểu ?oxe đạp? (nhưng vẫn có nhiều người thời này đâu biết xe đạp là cái gì) cho những kẻ làm thơ là tự đối diện với mình. Bên cạnh đó, tôi vẫn muốn được góp ý vì tôi vẫn muốn làm hay hơn, dù tôi những lúc này thấy mình ngày càng khó viết. Tôi thì nghĩ có nhiều người không khâm phục thơ tôi nhưng những người mà họ khâm phục lại biết khâm phục chúng. Thế mới lạ.
Bạn viết: ?oÀ mà ông đã hết bị cắm sừng chi chít trên đầu chưa vậy?!!
) Xin chia sẻ!!?
Cái này làm tôi chột dạ. Trời, thời này chả giấu được ai cái gì. Tôi đang đỏ mặt điên cuồng và mọc thêm mấy cái sừng. Khi nghĩ chắc có chừng 10650343 người chưa đọc thơ tôi bao giờ nhưng đang cười hô hố vì đều đã hiếp cô nàng. Họ (không biết có bạn trong đó không) lại còn biết cách đây 8 năm 7 tháng 29 ngày 2 giờ 6 giây 5 tích tắc, tôi lên bảng mà quên kéo phécmơtuyê khi trả bài Giáo dục công dân dạy về phép lịch sự.
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗