cụ Văn Cao!
cháu chạy như chính cháu đang săn đuổi
nỗi đau câm lặng bám sau lưng
dai dẳng trốn và dai dẳng bắt
chỉ ngừng khi không thể không ngừng
lát sau cháu thấy mình như đang đuổi
cứ sắp tóm được đuôi lại chậm lại chập chừng
như gà trống đuổi vờ gà mái
gà mái chậm lại rồi gà trống như trẻ con bóc lạt chán bánh chưng
những biến khúc cuộc đời hoặc dài hoặc ngắn
chỉ chung chung nó rất đỗi lòng vòng
như con phố nhỏ diết da mùi hoa sữa
và cả sự ơ hờ
suốt đời chưa chắc đã dứt xong
cháu khát khao ngày mai hay không cháu không tài nào biết
độ này cháu hay trò chuyện với những linh hồn
những linh hồn thường dẻo dai thuần khiết
và vươn mình khỏi những nấm mồ chôn
càng chạy cháu càng mạnh lên cụ ạ
máu sinh sôi nọc độc tứa ra ngoài
nhưng rạo rực thì không có nổi
chỉ đơn thuần là sự nguôi ngoai
cơn mưa xuống làm nhuyễn da nhuyễn thịt
nếu gieo cây lên cháu chắc xanh rờn
nhưng cũng sợ cái cây buồn như cháu
đứng chọc trời bị liệt vào dạng ngạo nên cô đơn
cái mạng nhện có mà không lạ lắm
nó thường giăng tơ ngay chính trong đầu
cụ vẫn biết và cháu dường đã hiểu
mà người đời cứ phá ở đâu đâu
cháu vẫn chạy
thường khuya khuya cháu chạy
bởi nhiều lí do
không đo đắn
mệt người
cháu chạy để cho cơ thể khỏe
để nụ cười khi rắn rỏi tự tươi
cháu vẫn chạy và cháu không hề sợ
một ai trong cửa sổ ném dao
cháu nhanh lắm nên chắc là né được
cứ chạy thôi chưa cần biết kẻ nào
cơn mưa bụi đã thành cơn mưa rào
mưa càng lạnh mưa càng tiêu tao
đành nghĩ thế để cho đỡ cóng
cụ Văn Cao
giờ cụ ở chốn nào?
em thân yêu
anh lại không muốn nhớ em rồi
vô duyên cả cái nỗi đơn côi?
18/11/02
linh