Chúng tôi nhảy ùm xuống mương. Con mương mùa thu trong vắt. Tôi không còn cảm th
Chúng tôi nhảy ùm xuống mương. Con mương mùa thu trong vắt. Tôi không còn cảm thấy một con mương chưa bao giờ tôi thấy trong giờ trở nên trong vắt là điều ngạc nhiên hay phi lí. Nó đáng được trong như vậy và nó thật ngốc nếu không trong như vậy. Không còn sợ hãi. Dù tôi từng sợ rắn và khi nãy, lúc lũ chó xua lũ côn trùng lười biếng lên trời như chạy trên những phím dương cầm cỏ và làm thăng hoa những nốt nhạc, một con rắn nhiều màu lẳng lặng trườn xuống mương. Và ...tõm... một nốt nhạc diệu kỳ bay ra ngoài khuông nhạc. Em sợ rắn và em còn sợ nước. Tôi hiểu khi em không ngại ngần nhảy xuống nước với tôi và lũ chó. Một... hai... ba... bốn... mười ba... mười bốn. Sao lại là mười bốn? Tổng cộng tôi chỉ có chín con chó cơ mà. Nhìn mắt em long lanh, những giọt nước ngậm nắng trên tóc và khuôn mặt rạng rỡ của em, tôi biết, trong đó có cả những con chó đã mất của em. Nếu có đôi chó nào quấn quít nhau, em đồng ý cho chúng thuộc về nhau, em nhé...
Em thụt chân chìm xuống. Bong bóng sùng sục nổi lên. Tôi lao vội đến để rồi thấy em tươi tắn ngoi lên và âu yếm giễu cợt tôi. Em từng sợ nước, giờ, em là nước. Nhói lòng. Tôi nhớ đến một cô gái khác. Em cũng sợ nước. Và có lẽ, sợ cả tôi hay đời sống của tôi?
(còn)