những buổi đời chữ rụng khỏi hồn anh
rơi lả tả lên những trang giấy ẩm
gì gì đó trỗi lên như nấm
em vào rừng không dám hái
sợ độc
cả thế giới không chịu bị thuyết phục
cái điều mà tự nó phải biết
để thuyết phục những tinh cầu khác
và chỉ là để không tàn phai
chiều chiều mùa xuân anh tung hứng
một chiếc sống và một chiếc chết
và một chiếc dở sống dở chết
môi hề anh được vẽ sẵn nụ cười
em làm ơn vỗ tay hào hứng
đừng lặng im như chán ngấy anh rồi
anh rùng mình cho chữ rụng nhanh
để thân xác hồn anh trơ trụi lá
và khi ấy anh không còn gì cả
em có nảy mầm từ muôn vết đứt không em
25.03.04