← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 16 tháng 8, 2007
Chuyện bên hồ (tiếp)
vii. Tạm gác khía cạnh bị lạm dụng sang một bên, em vẫn nghĩ ngôn ngữ là một vẻ đẹp của điều khiển học. Nó giúp con người điều khiển mình và mọi thứ khá hơn, chi tiết hơn. Bây giờ các anh thử nhắm mắt vào, gọi tên các ngón chân rồi điều khiển bọn nó xem … … Từ đầu, cuộc trò chuyện đã được tác giả mô tả như diễn ra dưới máy quay. Những gì độc giả đang đọc như một bài tường thuật của tác giả sau khi xem máy quay và chép lại những lời máy đã ghi được. (Hãy nhớ lại đoạn có 2 người đi qua và tiếng của họ nhỏ dần rồi biến mất, có thể đó là lúc họ đi vượt tầm thu của máy quay). Hoặc, có thể tác giả là một người ngồi cạnh đó (cũng không nhìn được đầy đủ các góc, các biểu hiện) và ghi chép theo trí nhớ của mình. Trong trường hợp tác giả chép từ máy quay hay ngồi ngay cạnh rồi ghi chép lại thì cũng xin lưu ý độc giả rằng, tác giả là một kẻ nổi tiếng đãng trí. Đãng trí gợi sự uyên bác, có ai không thích bị chê là đãng trí. Nhưng còn sự cần cù bịa đặt, chuyên ngành thêm dưa cà mắm muối lông vịt lông gà…, làm sao che được dấu vết lưu manh. Đang cơn say thú tội, dũng cảm mà nói, khả năng diễn đạt của tác giả cũng rất tệ. Bằng chứng là đã nhiều độc giả than phiền “đọc hoài hổng hiểu”. Nên, khả năng truyền tải chính xác cuộc trò chuyện (dù có nguyện lần này thành thực trong đời) vẫn là một điều đáng để ngờ vực Dù chẳng có gì đáng tin cậy thì sự khách quan được làm giả (hay cố gắng hướng tới) có vẻ đã diễn ra khá suôn sẻ. Độc giả nói chung gà mà. Nhưng đến đây, tác giả không kiềm được thói hiếu thắng của mình, phải chõ mũi sâu hơn vào câu chuyện Như những họa sỹ truyện tranh thi thoảng vẫn nhảy vào cuộc và làm tốn mấy trang liền Sự bon chen đó như sau… Trong khi hai người nhiều tuổi hơn đang nhắm mắt thử ngọ nguậy các ngón chân (họ cảm thấy một khoái cảm nhỏ và tranh thủ lim dim kéo dài nó; tự ý vượt quá gợi ý, họ lan phép thử sang các bộ phận khác), người còn lại thoáng nghĩ: nếu đôi trai gái ở gốc cây kia là một cặp king kông, ông già đang vừa đi vừa áp cái radio vào tai kia là một con mèo tam thể, người thanh niên cõng đứa trẻ kia là một gấu trắng, đứa trẻ thì vẫn là đứa trẻ, nguyên vẹn, trong vòng tay nó và trên đầu con gấu trắng là một con gấu trúc sơ sinh. Anh đặc biệt thích một con voi, nó đi lừ đừ và hiền lành như ông Từ vào đền, quanh nó là những cô cậu đeo kính râm trượt patin ôm vòi, ngà, đùi, túm đuôi mô phỏng lại những động tác của các thày bói xem voi. Con voi đi trông rất ngu nhưng lại hết sức tinh tế tránh làm đau những người bám nó. Một người ngồi trên lưng một con voi khác đang kí họa cảnh tượng đó. Con voi này dường như rất lành nghề, có vẻ nó đã quen với những hoạt động tương tự trên lưng, nó đi dịu êm như một cái xe gắn giảm xóc tối ưu khiến bàn tay kia không bị nguệch một nét nào. Dưới hồ, những đàn cá heo tung tăng bơi lội, thi thoảng lấy thân mình vẽ những dải cầu vồng ngoạn mục trên không trung. Một con khủng long bơi ngoi lên và tiến vào bờ như hiện thực hóa giấc mơ về quái vật hồ Lockness… Tất cả chuyển động không ngừng và hài hòa khi cùng chấp nhận sự có mặt của nhau. Không gầm ghè, không ăn thịt. Ít ra là trong cái công viên này. Đó là sự đại đồng nhạt nhẽo? Không, cái dã man và cắn xé mới đích thực nhạt nhẽo. Cái dã man xảy ra không ngừng, không ngừng lặp lại, không cần tưởng tượng và không cần mơ ước mới có Bao phủ những chuyển động hài hòa đó là thảm thực vật đầy sức sống với sự chuyển động của riêng mình. Những thân bằng lăng, phượng vĩ, hướng dương, hoa sưa cuồn cuộn cơ bắp để nâng đỡ sức nặng của những bông hoa cánh rất mỏng manh nhưng khổng lồ tạo nên những mảng buồm màu mênh mang được gió làm phất phơ và tạo nên những luồng gió mới không chỉ mang đi hương vị mà cả màu sắc. Những bông mào gà thì lại đặc biệt dày như những cái lưỡi nhung đủ màu liếm vào không gian. Lắng lại và quan sát thì có thể thấy không gian co mình uốn éo thành từng luồng vì nhột. Liên tiếp những nhành lộc vừng với hoa và nụ rủ xuống như những cánh bướm rập rờn quanh những chuỗi chuông. Dường chúng phát ra cả những âm chuông đục trầm của gỗ, trong và cao của kim loại Thi thoảng bầu trời tối sầm vì một cánh chim. Nhưng không xảy ra vụ tai nạn nào, trừ một con cá chép vàng bị bứng vụt khỏi mặt nước. Một hành vi thông báo với những đầu óc mơ mộng: ở đây vẫn có sự dã man của sinh tồn và sự khó xử của con người trước những cuộc chiến nội bộ của các loài ít dây thần kinh và khái niệm đau đớn hơn Không vì những tán hoa lá khổng lồ mà công viên trở nên âm u. Nó được qui hoạch như một cái giếng trời. Nhiều loại cây khát sáng sẽ xòa ra che rợp bầu trời khi nắng chói chang và thu lại để ánh nắng chiều tàn còn rực rỡ nhưng không gay gắt rọi thẳng xuống. Lại thêm một chút ánh sáng đầy màu sắc từ những bông hoa như chụp đèn tỏa ra. Một thứ tôn giáo thiên nhiên tưới đẫm lòng người Ý nghĩ chỉ ch� �t đến trong một giây hay một tích tắc. Nhưng trí tưởng tượng biến nó thành một khung cảnh vừa săn chắc vừa mềm mại đẹp sững sờ ngay trong tâm trí làm anh bàng hoàng sung sướng. Mắt anh mơ màng. Miệng anh hé cười Mắt anh mơ màng, miệng anh hé cười. Đó là những gì tác giả nhìn thấy rõ nét nhất ở người đàn ông trẻ nhất. Và tác giả không thể phỏng đoán ra cái gì khác trong đầu nhân vật đó (để phù hợp với biểu hiện ấy trong bối cảnh ấy) hơn là thước phim chợt hiện ra kia. Hy vọng, sự phỏng đoán đó cũng được chấp nhận là không quá áp đặt chủ quan của mình vào đầu nhân vật. Mặc dù phải thú thật, trong thước phim ấy, tác giả đã lén lút can thiệp thô bạo bằng cách cố tô vẽ hình ảnh của mình như một con kền kền hói đầu đang bay là là dù bản thân không được oai hùng như thế Như vậy, tác giả đã lộ rõ là mình có can thiệp vào tâm tư nhân vật. Nhưng can thiệp ở mức độ nào thì luôn là bí mật. Và mong độc giả hiểu cho là trong phạm vi nhận thức của tác giả, việc đó không nhằm mục đích gì ngoài khao khát làm tác phẩm hay hơn, bất chấp việc nó có thể đi ngược những lí thuyết sáng tác nào đó. Tác giả đã trình bày xong. Giờ, độc giả có thể đá đít tác giả khỏi đầu mình (còn)

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →