CHUYỆN BỊA VỀ NHẬN THỨC
Chú thích: Tại sao phải đặt tên là ?oChuyện bịa về nhận thức??
Có là chuyện bịa, có là về nhận thức hay không thì người ta tự hiểu, cớ gì phải hiển ngôn như thế? Lại nhớ ngày xưa có chuyện thế này...
Nhà anh hàng cá treo biển ?oỞ ĐÂY CÓ BÁN CÁ TƯƠI?. Người ta góp ý: Cá ươn hay sao mà phải nói là ?otươi?? Nghe lời, anh ta bỏ chữ ?otươi? đi, còn lại ?oỞ ĐÂY CÓ BÁN CÁ?. Người ta lại thắc mắc: Không ?oở đây? bán thì ở đâu? Lại bỏ chữ ?oở đây? đi, còn lại ?oCÓ BÁN CÁ?. Người ta lại bảo: Sao phải trình bày là ?ocó?, chẳng nhẽ là không. Lại bỏ chữ ?ocó? đi, còn lại ?oBÁN CÁ?. Người ta lại tranh cãi: Sao cứ phải viết là ?obán?, không bán thì treo biển làm gì? Lại bỏ chữ ?obán? đi, còn lại độc một chữ ?oCÁ?. Người ta cười: Ngửi thấy mùi tanh từ cách hàng trăm thước, cớ chi phải khoe là cá? Anh hàng cá biết tiếp thu lời hay ý đẹp, vội tháo tấm biến xuống, cất đi.
Nghe cái chuyện ?o...đào xong ta lấp xuống, để rồi lại đào lên, đào xong ta lấp xuống, để rồi lại đào lên...? này, có ai ngủ chưa?
Ví cái tên ?oCHUYỆN BỊA VỀ NHẬN THỨC? với cái biển ?oỞ ĐÂY CÓ BÁN CÁ TƯƠI? trong chuyện vừa kể cũng khá giống, có lẽ cũng nên xóa đi. Nhưng lí do là như vầy... Cái chuyện này nó không như con tôm con cá ngày xưa. Bán đi xong là xong, chưa có phooc môn hay độc hại như cá nóc, cũng chẳng có bảo hành để người mua quay lại phàn nàn. Còn cái chuyện này, nói không cặn kẽ là sẽ bị qui cho là phân biệt chủng tộc hay vu khống và nhiều cái trí tưởng tượng của người viết không tưởng tượng ra được... Vì vậy mới phải nói là chuyện bịa, chuyện bịa là chuyện bịa, tức là không có thật, tức là ?omọi chi tiết nếu giống thật chỉ là do trùng hợp ngẫu nhiên?. Đó là cơ sở cho việc hợp thức hóa cái tên ?oCHUYỆN BỊA?. Còn cái tên ?oVỀ NHẬN THỨC? thì đơn giản nó là thế này: Để khỏi làm các mod khó xử trong việc coi nó là spam hay không. ?oChuyện bịa? mà cho vào chủ đề có cái tên ?oNhận thức khả năng tự nhận thức? thì sao chấp nhận nổi. Nhìn đã muốn xóa rồi. Vậy nên, phải đặt tên là ?oCHUYỆN BỊA VỀ NHẬN THỨC? để ?obên tình bên hiếu? vẹn cả đôi đường.
Phù...
Sau đây là câu chuyện:
Có một cuộc thi quốc tế mang tên TUỔI TRẺ HOÀN HẢO (băng rôn tiếng Anh là PERFECT YOUTH thì phải) dành cho học sinh lớp 1, tức là từ 5 đến 6 tuổi. Tất cả các quốc gia đều được tham dự. Để tránh tình trạng ?osân nhà sân khách?, ban tổ chức quyết định tổ chức tại Nam Cực, phần lãnh thổ băng giá không thuộc về quốc gia nào (thì phải).
Cuộc thi diễn ra hết sức gay cấn. Cuối cùng, lọt vào vòng chung khảo có 6 thí sinh của: Đức, Pháp, Mỹ, Anh, Nga, Việt Nam. Câu hỏi đến chức vô địch dành cho tất cả các thí sinh là thế này: ?oCó 10 con chim đậu trên cành, người thợ săn giương súng bắn rụng một con, hỏi trên cành còn mấy con??. Tất nhiên, để đảm bảo tính công bằng, mỗi lần câu hỏi đó được đặt ra cho một thí sinh thì các thí sinh còn lại bị ?onhốt? trong hộp kín. Thí sinh nào được hỏi xong thì... cho về.
Sau đây là phần trả lời của các thí sinh:
Thí sinh Đức (trả lời như đinh đóng cột): Còn 9 con!!!
Người đặt ra câu hỏi nghĩ thầm: Lại vẫn là một thứ lôgic cứng nhắc, bọc thép?. Và trên môi ông ta thoáng một nụ cười mai mỉa. Thí sinh Đức nhận ra lập tức. Đáng nhẽ phải ra về, cậu ta bày tỏ chính kiến ngay: ?oSao ngài lại cười tôi? 10 trừ 1 còn 9. Rõ ràng như bàn tay có 5 ngón. Ngài cười vậy là thái độ gì?? Vị này không lường trước đến tình huống đó, vội xoa đầu cậu trẻ, nói dịu dàng: ?oTôi có cười đâu, anh bạn trẻ, tí nữa chúng ta đi uống cà phê giải quyết hiểu lầm sau?. Nào ngờ như đổ thêm dầu vào lửa. Cậu chàng hất tay ra và càng hăng tiết bảo vệ quan điểm. Phải 5 lực sỹ mới lôi được cậu ra ngoài. Khán giả xì xồ, có vẻ bực bội nhưng trong lòng ngấm ngầm khâm phục tuổi trẻ đã bảo thủ, đúng là ?ocon nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh?.
Thí sinh Pháp (mơ màng đáp): Còn tùy mức độ si tình của chúng ạ. Tại sao lại thế? Bởi vì, trong những con chim kia, có thể có những con trong tim đã có một bóng hình. Và đây là cuộc hẹn hò nơi công cộng. Nếu nàng hoặc chàng chưa đến thì dù có bom rơi súng nổ bên tai thì kẻ si tình vẫn sẽ đợi chờ...
Khán giả vỗ tay rào rào. Những khán giả trẻ tuổi chưa hiểu hết một số thuật ngữ có vẻ ngơ ngác nhưng thấy nhiều người vỗ tay cũng vỗ theo cho rôm rả.
Thí sinh Mỹ: Còn 9 con! Không, không phải em suy luận như bạn người Đức đâu, mà vì người thợ săn có súng giảm thanh hoặc các thiết bị tối tân mà một con chim rơi, 9 con còn lại không biết gì, để anh ta còn bắn tiếp.
Chà!!! Khán giả ồ lên, cô bé này quả là một sản phẩm tuyệt hảo của công nghệ cao. Bỗng mọi người thắc mắc: Sao cô bé này biết phần trả lời của cậu bé người Đức trong khi người chưa được hỏi bị cách li. Mọi hoài nghi trong cuộc thi cần được làm sáng tỏ. Và người ta phát hiện ra trong người cô bé này có máy nghe lén, không có thông tin chính xác là đặt ở chỗ nào nhưng nói chung là mãi mới phát hiện được. Nhưng sau đó những người có liên quan đã tung một loạt hỏa mù để tạo nên dư luận: ?oChuyện bịa ấy mà?.
Thí sinh Anh (nhe răng cười đáp): À, phải tùy xem trong đó có con chim nào là chim mồi không. Chim mồi sẽ biết là người thợ săn không bắn nó. Nên việc gì nó phải bay ạ.
Một bầu không khí im lặng bao trùm. Người lớn đỏ mặt. Trẻ con không thấy ai vỗ tay cũng im re. Làm cậu bé người Anh hốt hoảng phân trần: Em nói đùa ấy mà. Thế là mọi người hiểu ra: À, nó nói đùa. Dân Anh vốn nổi tiếng là tếu. Và lại vỗ tay rào rào.
Thí sinh Nga: Em không biết. Nhưng nói chung, tình hình lúc đó đã đang hoặc sẽ rất hỗn loạn.
Mọi người im lặng như lần trước. Nhưng tự hiểu ra: À, cậu bé này chắc lại đùa. Nên vỗ tay rào rào. Cậu bé liền khẳng định: ?oKhông phải em nói đùa đâu, thật đấy?. Lại im lặng...
Đến lượt thí sinh Việt Nam...
Hôm đó, cử đi lấy thông tin về cuộc thi có hai nhà báo Việt Nam, đại diện cho hai tờ báo. Nên có hai giai thoại thế này:
Giai thoại một:
Cậu bé trả lời: ?oKhông còn con nào ạ?. Khi giảm khảo hỏi tại sao? Cậu bé trở nên lúng túng và òa lên khóc: ?oTại... tại.. tại... sách giải bảo thế ạ?.
Giai thoại hai:
Cô bé trả lời: ?oCòn nguyên xi 9 con ạ?
Khi giám khảo hỏi tại sao? Cô bé cười cười: ?oDạ, tại lũ chim biết súng chỉ có một viên đạn đã bắn mất rồi. Hoặc tại 9 con còn lại đều là chim ?ođiếc không sợ súng? ạ. Còn nhiều giả thuyết nữa nhưng có lẽ khán giả đã buồn ngủ nên em xin thôi?. (Nghe nói cô bé này sau khi về nước bị điều tra lí lịch...)
Cả hai giai thoại đều không thấy kể về phản ứng của khán giả...
Đó là hai giai thoại được đăng báo còn một giai thoại thứ ba tức giai thoại truyền miệng là cái giai thoại đang được vừa kể vừa run này.
Đại khái chuyện bịa là thế, mệt rồi, còn dữ liệu về ?oNam Cực lạnh giá? thì ngoài tình tiết cuối ?ovừa kể vừa run?, còn lại chưa tận dụng được. Từ câu chuyện này, kể chi tiết có thể viết thành tiểu thuyết cũng nên. Còn ối điều để kể về các phần thi trước như năng khiếu, tự do trình bày, thể hình... tha hồ bịa. Nếu có ai đó dựng thành phim thì xin nhớ cho tác giả ít tiền bản quyền. Từ bé đến giờ, chưa có một xu nhuận bút nào.
05.06.03
trích từ http://ttvnol.com/forum/t_124987/42a?0.2618967
...có khi yêu đến xế chiều
cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗