← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 6 tháng 6, 2003
TA XÉ NỖI ĐAU...
ta xé nỗi đau thành muôn lá sắc vung tứ tung cho trầy xước đất trời nuốt ừng ực từng bụm mờ ánh sáng rừng rực phun từng giọt sáng đỏ tươi cháy cháy cháy nữa đi nỗi nhớ cháy cho môi cho mắt lóa màu ta muốn bóp không gian cho ứa máu máu độc kia ta đốt sạch sành sanh khát khát hãy cho ta uống khát uống đến khi muốn khạc hết nỗi buồn trong lòng ta chỉ còn sấm chớp há vòng tay cho mưa gió ào tuôn hét hét hét át đi sấm sét ta hét cho sự hèn nhát vỡ đầu ta gầm lên cho bật tung mầm sống cuộn lên từng đợt sóng buốt sâu đất đất ta muốn tan thành đất nham thạch ta rồi sẽ hóa mỡ màu những loài hoa! ta đốt rồi sâu bọ để xem em đẹp được đến đâu nước nước hãy cho ta là nước ta hắt tung những bộ mặt lờ đờ ta tát nát những đám rêu thâm hiểm gột con người về trong trắng hoang sơ 2002 (trích trong phần ?omầm sống? của ?omầm sống?) ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →