em có mẹ em không có bố
chuyện trong nhà thui thủi mẹ với con
mỗi lần nhìn mắt mẹ mỏi mòn
không dám hỏi sao em không có bố
không có bố em khóc em tự dỗ
em thành thằng con trai mất rồi
rồi quên mất thế nào là nước mắt
chỉ nhớ ra khi thấy bóng mẹ ngồi
không có bố em hóa mình ích kỷ
không sẻ lòng không chia sớt cùng ai
ghét cay ghét đắng lòng thương hại
tim nghẹn lên nghe tiếng mẹ thở dài
không có bố em hóa thành ghen tị
em thích mình bị ghét bị lánh xa
em không hiểu nổi mình em rồ dại
em ghét cả anh
anh đừng đến nữa mà!
không có bố chỉ là không có bố
anh thấy chưa? em chai sạn vô tình
em sẽ sống suốt đời với mẹ
người bảo anh luôn mang đến yên bình...
2000
...em có thấy trái tim đời không
mong manh như hoa giữa cơn giông...