nhiều lúc thấy đời buồn khổ
một mình trong một căn nhà
không một nụ cười con gái
mỗi ngày cắm một bông hoa
có bận thấy lòng trống trải
vội cầm quyển sách lên xem
chỉ thấy nắng vàng nhẩy nhót
đầu lạnh hơn một que kem
đôi khi muốn đi lên phố
lẻ loi sợ lại thêm sầu
cái nhát níu chân ở lại
lại buồn lại nghĩ đâu đâu
bất quá vài lần tự dỗ
dù sao mình cũng có nhà
rồi giận mình không chịu được
tự mình muốn đuổi mình ra
2000
...em có thấy trái tim đời không
mong manh như hoa giữa cơn giông...