những cuộc phiêu lưu của chữ
không rộng dài bằng im lặng bên nhau
chúng ta hỏi đáp bằng cái chạm
của đôi môi lên đôi má chuyển màu
chúng ta tạm biệt bằng im lặng
và trở về khu rừng ngủ xa xôi
anh đã ước ngay cả trong ác mộng
khi em rơi anh đã đứng hứng rồi
chúng ta gào thét trong bão tố
thời gian mang hình bóng vòi rồng
em không sợ bởi vì anh không sợ
chúng ta từng là có trước khi không
chúng ta tìm kiếm trong thế giới
những đức tin và hy vọng cuối cùng
sự trân trọng tư duy và thân xác
cái con người mãi mãi có thể chung
anh không hiểu lí do anh tồn tại
để rồi em bỗng đến khẽ nói rằng
với em anh mở ra tất cả
giúp em đỡ buồn trong những lúc đau răng
31.05.05