khóc cho bản chất con người
mà rồi em không khóc nổi
tự dưng em nhếch mép cười
lúc đó trông em khiếp lắm
dù tôi chưa thấy bao giờ
lúc đó trông tôi khiếp lắm
dù chỉ bỉ mặt trong thơ
có đôi khi tôi muốn giết
mà không phải giết cái gì
giết tôi? mẹ tôi lại khóc
thôi thì dìm chết bờ mi
nhưng rặn không ra nước mắt
hình như nước mắt không thừa
tôi muốn hỏi thẳng Hạnh Phúc:
bây giờ ta khóc được chưa?
và tôi đi tìm hạnh phúc
sục trong ngóc ngách trái tim
lặng im và tôi vớt được
một thằng tôi suýt chết chìm
và tôi cứ đi tìm thế
và tôi tìm được rất nhiều
tôi cứ mỉm cười với họ
hình như hạnh phúc là yêu?
tôi nhớ mẹ Phùng Quán bảo:
"Con ơi, chân thật ở trên đời"
Nhưng cái bĩu cười không thật
Nó làm cho máu thêm rơi...
16.23 hôm nay