lúc nào cửa miệng cũng một câu:
"cuộc đời không thơ ngây như bạn tưởng đâu"
này oắt con,
ta biết cuộc đời này còn nhiều điều dịu dàng lắm chứ
dẫu ta không ngây thơ như bạn tưởng đâu
20.11.02
THẬT
cũng là hành hạ loài hoa
cắt lìa cội rễ rồi tra vào bình
có đau không hỡi sinh linh
hay em mãi mãi vô tình vô tâm?
những nòi chỉ biết bặt câm
cái đời thực vật âm thầm hoá hay
bao người trong kiếp ăn chay
thế gian có nổi một ngày tịnh chưa?
khoan dung với lũ thân lừa
còn đau biết mấy cho vừa cái thương?
xin nâng những kẻ nhỡ đường
còn quân chọc gậy cứ tương thật lòng
chừng nào máu mặt ròng ròng
những loài vô cảm mới hòng biết đau
xin đừng nói chữ mai sau
đo đo đắn đắn thêm nhàu chữ Tâm
loài hoa chỉ biết bặt câm
nhưng đau đớn quá cũng đâm chết người...
16.11.02
TÔI NHỚ VIỆT NAM VÀ TÔI NHỚ EM
tôi nhớ Việt Nam và tôi nhớ em
nhớ đau thương nhiều hơn nụ cười
đã ngã xuống và lại đứng lên
người Việt Nam mãi mãi là Người
tôi nhớ Việt Nam trong mắt trẻ thơ
ngọt ngào, ấm áp, tươi đẹp, đơn sơ
tôi nhớ Việt Nam trong mắt bạn tôi
đôi khi đau đớn, đôi khi ngậm ngùi
tôi nhớ những ngày hè kẹt xe
bỗng thèm ghê giọng nói bạn bè
tôi nhớ những dải đường mùa đông
thiếu chỏng trơ một bàn tay rực hồng
tôi nhớ Việt Nam và tôi nhớ em
nhớ mẹ cha những năm tảo tần
nhớ niềm vui gia đình nhỏ nhoi
biết giờ đây ai cho mà đòi
tôi nhớ ông bà tôi xưa bồng bế tôi
giờ tôi không được bế họ rồi
nhiều khi gần sao lại quá xa xôi
tôi không thể không rủa tôi: đồ tồi!
tôi nhớ mặt trăng của nước Nam
ngôi nhà xinh riêng chú Cuội chị Hằng
tôi nhớ mùi hương của nước Nam
làn hoa sữa trên da em nực nồng
tôi nhớ bếp bánh chưng trong phố
bình đẳng trong từng hơi ấm giao thừa
tôi nhớ những phút giây không ai khổ
nỗi đau dịu tuyệt vời trong mắt lửa và mưa
tôi nhớ nước Việt Nam tôi quá
Việt Nam ơi sao sớm bắt tôi già
người Việt nhé xin mãi yêu người Việt
tôi yêu Việt Nam và tôi yêu em
HN, 16.11.02