một câu hỏi tôi không còn nhớ nữa
những chiếc bóng in mòn bao khung cửa
mỉm cười cho đỡ tiếc thời gian
mưa gọi tên một cánh hoa tàn
chờ lâu quá quên mình và ngôn ngữ
phấp phới bay một cánh bồ câu nữ
chiếc cột đèn thèm hơi ấm bàn chân
có đôi khi tôi muốn lại gần
để em thấy vui thôi, không gì cả
rồi vẫn thế lặng im như tượng đá
đợi em hà nhịp thở hồi sinh
và những khi em muốn ở một mình
tôi sẽ vẽ một bài thơ thật dịu
ru em ngủ không chút gì vấn víu
và thức tìm câu hỏi ấy của em
23.04.03
linh