Mưa dai như em giận anh
Tỉ tê run lá buốt cành
Âm ỉ vò nhàu mặt đất
Như em vò nát lá xanh
Mưa bay như vô vàn kim
Xuyên tâm hồn anh - xuyên tim
Anh mặc lòng mình buốt nhói
Giận em anh cũng lặng im
Mưa rơi rung rung màn hơi
Cửa sổ anh đã khép rồi
Sao mưa vẫn vương vào mắt
Để rồi lại lặng lẽ rơi
Rơi rơi tơ trời mong manh...
Sau cơn mưa trời lại xanh
Lúc đó ai sẽ làm lành?
Cơn mưa làm anh mềm yếu
Anh biết lỗi rồi. Cho anh...
1998