Ở đâu thì cũng là đời
Ở đâu thì cũng là trời vậy thôi
Con người được Chúa buông lơi
Chỉ còn vướng bận ở nơi con người
Đạn bom xé rách nụ cười
Hành nhau bởi tính đười ươi vẫn còn
Người lớn nhiều hơn trẻ con
Mà đâu bảo vệ được non nớt mầm
Chính con người tự giam cầm
Tắc đường do Chúa hay tâm mình nào
Nhận tự do từ trên cao
Rồi đem đàn áp biết bao nhiêu loài
Nhìn nhau lòng thấy nguôi ngoai
Trong nhà và cả bên ngoài đường kia
Con người mới đỡ chia lìa
Con người mới biết sẻ chia thật lòng