Depth,
Không có hứng thì chả cần đọc cái tao viết làm gì. Nhưng tao nghĩ, vẫn phải đọc ai đó. Dù tau chưa thuộc hết các nốt nhạc nhưng tao cho rằng điều này là đúng: người có khả năng đi sâu vào âm nhạc (nhất là nhạc có lời) thường là người có ý thức đọc văn thơ và triết. Ví dụ: Trịnh Công Sơn ca từ mang khá nhiều âm hưởng của thơ Bùi Giáng và văn học hiện sinh. Trả lời phỏng vấn và tuyên ngôn của Đỗ Bảo Cánh Cung cũng cho thấy tên này là người có đọc. Bob Dylan viết được Blowin?T in the wind ?ođể gió cuốn đi? chắc không phải chỉ nhờ ?ovốn tự có?. Tất nhiên là có ngoại lệ, nhưng tao không nghĩ Depth là ngoại lệ. ?oTự nhiên? nhiều lúc chỉ là sự bao biện cho cái lười và sự sợ tư duy. Tao nói chung thế, không ám chỉ Depth. Chúc Depth thỏa chí.
Thỉnh thoảng cố nghĩ xem trong số bạn cũ, Depth là đứa nào, hồi học cùng có biểu hiện nhạc nhẽo gì không. Không đoán nổi. Khánh sọ? Tuyến lươn? Hay đứa nào ở lớp G? Lúc nghĩ mới để ý rằng mình hồi đi học mình chả để ý mấy đến bạn bè. Chỉ lo sống cái bản năng của mình như bao thằng con trai ích kỷ khác.
Bài hát Depth gửi cho, 4 tiếng sau tao lên gặp mà đếch down được. Depth có thời gian thì gửi lại, o.k? Thanks!
Bài này viết hôm trước, nhân có bài của Depth gợi hứng, sửa một vài chữ:
Âm nhạc II
âm nhạc gọi anh ra ngoài phố
anh vừa ra
âm nhạc lại gọi vào
như hờn dỗi những lần anh lơ đãng
những rung động đi qua
còn gì hơn để nói:
sự trả đũa ngọt ngào
như bàn tay tìm chỗ ngủ
trong mái tóc
nơi vừng trán
trên bầu vú
anh đi tìm âm nhạc
như món quà nhỏ tặng em
âm nhạc
bông hoa đồng nội
chiếc lá hình trái tim trên vách đá
mẩu san hô bừng sáng đáy đại dương
hơi thở của nhà hiền triết
nước mắt đứa trẻ nhìn đồng loại chết
sự dịu dàng của hư vô
chúng ta tắm trong mưa âm nhạc
linh hồn lặng lẽ khỏa thân
rồi rộn ràng vỗ cánh
xuyên mái vòm
vi vút giữa cao xanh
và những điều
nhiều hơn lời nói
nhiều hơn sự lặp
âm nhạc
đây là lần thứ bao nhiêu anh viết về âm nhạc
sao vẫn không mở được nó trong anh
anh chưa thể chìa âm nhạc cho những độc tài
những con người hợm hĩnh
những trái tim thù hận
những linh hồn không chỗ tựa nương
đây
âm nhạc
hãy cầm như chìa khóa
mở cho nỗi nặng lòng
tan trong sóng tâm linh
em không biết
âm nhạc
trong mỗi lời em nói
trong mỗi sự lặng im em ngồi với chính mình
trong tiếng gõ bài thơ anh viết
trong cái trở mình lo lắng giữa đêm khuya
và trong ánh mắt
em nhìn anh
day dứt
da diết
âm nhạc
nếu anh không chạm được
em hãy cầm tay nó
cho anh
07 & 10.07.05
===========================================
Bạn, tự nhiên thấy muốn viết tí teo về cái chết. Không muốn chết vội, đời còn nhiều sự phong phú, phong phú phát mệt, dù sao, trong số đó cũng có điều làm cho muốn sống.
Có lẽ, cảm giác về chết của tôi hơi khác bạn và khác rất nhiều người khác. Lúc nó đến thì không biết thế nào, nhưng nói chung, cảm giác của tôi bây giờ về nó là: nhẹ nhàng, không có điều gì để trách móc, cứ để người sống trách tốt hơn, sống và chết cần cân bằng, có người trách móc thì cũng cần có người tha thứ, lúc không còn gì để mất, chi bằng chọn tha thứ, nếu có quyền đó. Tôi cũng muốn lúc nào tôi chết, mọi người cũng cảm giác rằng tôi có những cảm giác vừa nêu. Nếu tôi có lỗi gì, thì trách móc hay tha thứ, tùy tâm.
Lặp lại, tự nhiên muốn viết vậy thôi, cũng muốn viết vậy lâu rồi. Viết ra dễ chịu. Đâu có gì trầm trọng mà phải tránh né. Viết trước vì lười, lúc chết không ai biết, không ai quan tâm thì đã tốt; nhưng lúc chết mà có người đợi nghe lời trăng trối thì đang mệt bỏ xừ, chỉ muốn nhắm mắt nhắm mồm. Thôi thì, nhảy trước nước đến chân.
Nhất trí thế nhé. Còn bây giờ thì đang phải sống.
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗