Thanks (thấy viết "thanks" thân mật hơn "cảm ơn", sorry (đỡ khách sáo hơn "xin l
Thanks (thấy viết "thanks" thân mật hơn "cảm ơn", sorry (đỡ khách sáo hơn "xin lỗi") tiếng Việt) Depth. Tao dốt về khoản nhạc không lời lắm (về nhạc có lời còn dốt hơn), ko phân biệt được đâu là lead, là bass... Nhưng từ hôm qua, nhớ ra cần bật nhạc là tao chỉ bật bài này.
Thanks sea_breeze, viết gì khó hiểu vậy?
=================================================
Bạn, mỗi lần post một bài thơ "tình" là tôi có cảm giác gờn gợn. Thế giới đâu có "tình tứ" gì, tội ác liên miên, mà cứ post thơ tình, có giả dối và ích kỷ quá không? Gần đây chợt nhận ra thế giới có quá nhiều những giờ phút bạo lực, cần rất nhiều điều dịu dàng để vuốt ve. Trước đây, tôi đã cực đoan, nhiều lúc gác bỏ tình riêng để phê phán nó. Tôi nghĩ, những khoảnh khắc cực đoan đấy không phải không tốt, cần thiết là khác. Nhưng nó ngốn quá nhiều sức lực. Cứ tiếp tục duy trì qúa nhiều thì không chịu nổi và có nguy cơ trở nên nhàm chán, lạc hậu, bảo thủ, suy sụp, thậm chí, ngu xuẩn, tàn nhẫn. Cần những khoảng ...Buông... để tái tạo.
Mỗi lần viết thơ tình, cố gắng thâu tóm tâm trạng của mình, của phụ nữ (một thế giới mà mình quá mù mờ), để rồi nhận ra chỉ lượm lặt được những mảnh vỡ, những ngộ nhận, nhầm lẫn, những mảng rêu mà nhận thức "bám vào trượt ngã". Tôi luôn thay đổi, phụ nữ luôn thay đổi, thơ luôn thay đổi, sự thay đổi thì không.
...cả thơ mà cũng già à
không già thì viết mãi ra làm gì...
Sợ sự thay đổi, nhưng thay đổi là quy luật, nên đành lấy làm vui với nhận thức: thay đổi và ổn định là hai con ngựa của cỗ xe song mã cuộc đời.
Sợ viết những điều làm người khác phải nặng lòng... Nhưng vì hiểu thêm một chút về sự biến chuyển mà bớt e dè. Nếu con người biết biến chuyển, cớ gì phải nặng lòng với cái mà mình và nhân loại sẽ đổi thay, cớ gì mà lảng tráng sự thật, sự phong phú. Lười biến chuyển, "chỉ muốn nhìn thấy cái mình muốn nhìn" thì đành chịu chứ sao.
Dài dòng! Chuông báo thức "dài dòng" đã đổ. Hoa mỹ! Chuông này cũng đổ theo, đánh thức cái đầu còn mộng mị. Văn viết không như văn nói! Tên vi trùng mị dân lên tiếng.
Lần này post hai bài, dự định sẽ lười post, dành thêm thời gian ngoài mạng.
Bài post ngày đầu tuần I
em không thuộc về câu thơ này
bởi em hay hơn nó nhiều lần
từng chiếc lá
gánh cho người cơn nóng
người trở về từ thành phố thảm sát
kể lại với thế gian
như nói với bức tường
em bằng lòng với cuộc sống em có
em đã tìm được hạnh phúc cho mình
tôi muốn giữ cho em bình yên ấy
một đời người như chớp mắt mà thôi
nhưng sao tôi
bỗng sợ
em hư vô như những bức tường
14.05.05
Bài post ngày đầu tuần II
biết nói gì với em đây
về không gì cả về mây về đời
tôi đành lủi thủi cất lời
và xoay chìa khoá khung trời của tôi
nhưng em nào có xa xôi
thì em vẫn hiểu đấy thôi: tôi buồn
và em đóng giả cội nguồn
bình yên như cánh chuồn chuồn sau mưa
tôi khâm phục diễn xuất chưa
khi em cố giấu nỗi thừa xót xa
để an ủi cái tôi là
rồi...
a. về khóc giữa ngân hà của em
b. âm thầm khóc trong nhà của em
14.05.05
Tí quên bộc lộ với bạn thói hay khoe khoang của tôi: Tôi đang bỏ thuốc. Hôm qua: 0 điếu. Hôm nay: nửa điếu, dập đi, lúc sau, làm nốt. Bạn biết đấy, tôi có tính xấu là ham hố và ít khi bỏ mứa.
Tức phết, mạng lởm quá, muốn khoe một tí mà ấn F5 mất cả tiếng.
Được away sửa chữa / chuyển vào 17:42 ngày 11/07/2005
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗