← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 2 tháng 10, 2003
Ê
saO phẢI sốNG kHi đÀ sẮp cHẾT sao vẫn buồn khi đã sắp sửa vui em vô tội khi không tìm đến để cấm tôi được phép ngùi ngùi ôi mặc kệ loài người chưa kịp hiểu để đƠN Đau kịp GIết tôI NhiỀu những sinh vật bật khóc trên mây vì không tài nào rơi được chỉ nước mắt rơi xuống bàn tay trước ướt rách bàn tay sau tôi ghét em nhìn đời bằng vô cảm mà như không cơ hội ghét bao giờ khi đánh mất đôi mắt em trong trẻo tôi oải nhìn bằng đôi mắt của thơ nhìn thấy gì còn chưa biết nổi còn phải viết ra cho đến chừng nào đang muốn gào hay không muốn gào khi sút sút mãi mãi mà chả vào tôi đói sống như no sống sống biết làm sao khi cũ kỹ giết mình như đêm đêm đêm bóp chết ngày mới tớ chín rồi sao sống chưa chín ê chim bay đi đâu đợi tớ với tớ lạnh phết giữa miền nhiệt đới tớ không muốn xin họ hiểu nữa dù phải hiểu trái đất mới sống dù phải hiểu tớ mới thôi chết yểu trong tình yêu thương giữa trống rỗng phố cứ hát mãi điệu xe pháo còi với còi chả ra gì đâu người với người hình như suýt thế cũng gần bằng trâu với lại trâu đi cày trên đồng hoa cái lưỡi xén ngọt sớt từng đóa nghệ thuật sắp đặt trình diễn gọi bằng cụ tớ cứu tớ ra khỏi sở thú bằng cách giả làm tớ cho tớ dắt mũi nào cho tớ ly nước dù tớ không khát nhưng bỗng muốn ai đó bưng đến với nụ cười không vờ trìu mến gió rất thích được hát với lá lá lại thích được hát với cá cá lại thích được hát với đá đá lại thích gió dẫu dối trá tớ viết hay thế chắc tớ cóc chết tớ sẽ tránh để không dính ết dù chó nói ết cũng thú phết tớ đã ngủ và tớ sẽ ngủ ngủ đang tớ thỏ con bị hâm nhầm bị hầm trong nồi áp suất áp suất khí quyển đôi lúc biến mất chắc nó đi cấp cứu vì bị ngất trong những lúc tớ cởi bít tất và những lúc thi nhịn thở nó nhất tớ sẽ không mỉm cười ở đây đâu cười là sẽ sập bẫy lũ kiến chúng thích chén nụ cười vừa thiến nhưng mà này kiến đang ngắm mưa mưa cách đây vài chục con ếch cộng mấy lần độ ngân má phanh sau ba bốn năm tòa cao ốc và một cái nhà xí rêu xanh nắng che mắt kiến kiến cắn nắng đớp cả vào hơi thở của tớ thế là nó lây bệnh xa vắng mắng cay đắng da trắng lại phải thử nặng trong im lặng tệ thật đồng hồ khổ như vậy quanh quẩn hơn tớ một phần tám giờ giờ phút phút giây giây chào đồng hồ nhá tớ điếc đây khi bị hạt nguyên tử nổ cạnh tại cái thằng nhớ nhung dẫm lên lúc quanh quẩn đợi cái nàng quên tên thôi tớ bỗng chả muốn đọc nữa nếu mà thích tớ xưng mày tao hoặc xưng bố với con cũng được hoặc là xưng thớt với lại dao hoặc ngắn gọn a và b ngắn hơn nữa đừng nghĩ gì cả làm thế nào để đừng nghĩ gì cả gọi tớ là ?olàm thế nào để đừng nghĩ gì cả? đi tớ mách cho ?olàm thế nào để đừng nghĩ gì cả? đang nghĩ cho cái râu mới mọc trên cằm một lí do gọi tớ là bố đi tớ dạy cho biết tức bố khi bố hoài bảo con mơ mộng mê con thực dụng thì bố lại chê tức chưa con tức ngực chưa con nếu tớ chết thì bạn tớ đừng khóc vì làm gì có bạn tớ vì lôgic kết luận làm gì có tớ nhỉ tớ thôi đùa đấy nếu thích cứ khóc nhưng muốn khóc cũng đừng muốn tớ chết tại sao tớ phải chết dù tớ không mắc ết nếu tớ chết thì bạn tớ đừng hết nếu tớ sống thì bạn tớ đừng tiếc mấy quyển truyện mà tớ đánh mất có lẽ đã được ngủ dưới đất buồn có quyền tháo gen buồn ra kiếp đã tháo con chuột xe cán bét đem về trời để lại mỗi bộ da tớ vẫn sống thì tớ mới viết viết để cô đơn không chọc tiết mà để viết tự cắt tiết yên tâm, tớ không có máu, đừng lo tớ thích chén độ ba mươi quả nho nhất là loại mà không có hạt nhất là loại được sương sớm tát ê chủ quán tính tiền không đến (uống cà phê) 02.10.03 ...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →