← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 30 tháng 9, 2003
ĐẾN
đến xin học đạo Dã Tràng sống và se cát chẳng màng bẻ bai lưỡi đời thầy bỏ ngoài tai bất cần như thế có sai không thầy? một mai chết chẳng toàn thây yên bình hay vẫn đọa đầy nước sâu? Dã Tràng chả nói nửa câu cứ se se mắt bồ câu rất tròn Dã Tràng cha Dã Tràng con Dã Tràng chín Dã Tràng non Dã Tràng Dã Tràng cái bước sang ngang Dã Tràng đực mãi để tang mối tình hận thù đau đớn nhục khinh hay là lẳng lặng hy sinh cho đời? Dã Tràng ới Dã Tràng ời tặng thầy giọt lệ xin mời thầy se trên bờ biển đứa trẻ tè thế là hỏng hết màu mè công lao phải không thầy có sao nào tên thầy cũng đã đi vào nhân gian người khâm phục kẻ chê gàn rồi ai ai cũng phai tàn cả thôi nhưng mà trước lúc xa xôi chi bằng cứ sống tinh khôi nhỉ thầy trước khi hóa khói hóa mây chi bằng cứ sống như cây giữa rừng chắc thầy chua ngọt đã từng cứ ngừng se cát là ngừng sinh sôi cổ nhân cũng đã nghiệm rồi đào non lấp bể chí tồi chả nên đời còn mấy thứ lâu bền đến ngày biển lấp ai đền cho ai? thế gian nước ngắn nước dài đất còn tí tẹo bi hài ai hay một phần tư cỏn con này còn chưa chìm nốt bởi tay chưa ngừng thầy và tôi vốn người dưng nhưng chung một nỗi rưng rưng buồn cười Dã Tràng sống thản hơn người người chê nhưng lại biếng lười ngẫm thân ừ thì tôi với thầy đần đần nhưng mà lại cóc cần khom lưng 21.07.03 ]...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao... Được away sửa chữa / chuyển vào 11:02 ngày 30/09/2003

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →