Không nghĩ ra tên
bởi vì cỏ không thể hút máu tôi
tôi không có cơ hội vô tình nằm xuống và vô tình bị giết
bởi vì giấc ngủ không thể dài hơn nỗi đau
tôi không biết quên bóng tối khi tỉnh giấc
sợ khi nằm dưới ba tấc đất
còn bị gọi lên…
bởi vì chim đang bay là chim đang rơi
hoa đang nở là hoa đang tàn úa
nhưng không hiểu
nên nhẹ nhàng mà chơi mong manh…
bởi vì hy vọng không còn là màu xanh
đã nhuốm máu của tim và não
bởi vì có thể anh mơ hão
khi tìm hoài nỗi nhớ lạc trong em
thế mà anh không tin vào điều đó
và thế là anh còn có niềm tin…
tình yêu thương là một cành để anh vin
khi bị treo cổ trên chính nhành hoang ấy
em có biết em là dây thòng lọng
để anh không rụng xuống địa đàng
những sinh linh giống cái qua đời anh
đều sáng tạo anh hoài dang dở
hòng tạo nên sự hoàn hảo từ muôn mảnh vỡ
em đừng vô vọng, nghe em
anh tựa hồ vật thí nghiệm của thời gian
của tạo hóa và của gì gì đó
cấy sự nhút nhát của con thỏ
vào trái tim của nòi giống Đankô
làm sao những điều đó hòa hợp được
một khi em chẳng yêu đến dại rồ
họ thí nghiệm anh vị khoa học vị nghệ thuật hay vị một trò chơi thú vị vì nhàm chán
hay vị một điều anh phải tự thốt ra
như đi tìm giới hạn của sự chịu đựng
không chết vì đau đến hết già
tại định mệnh của anh là không định mệnh
và của em là đem nó đến cho anh
định mệnh ấy em giấu mà không biết
trong nụ cười dai dẳng sự mong manh
anh vẫn viết những bài thơ màu sống
sống là vị nhân sinh hoặc chẳng vị quái gì
đó là tùy vào em lựa chọn
trốn để anh tìm hoặc chưa đến đã đi
anh phụ thuộc vào em nhiều thế
một ngày kia em thấy nặng trong hồn
thì em nhé đái anh ra thật khẽ
xuống một dòng sông mất trí khôn
anh cứ kể về em mãi thế
phải vì em là tuyệt đối đàn bà?
là để tôn thờ và căm ghét
ranh giới là sự hòa lẫn thịt da?
chẳng có cớ gì để quên anh đang viết
anh là anh không phải sự xuất thần
để em biết anh bình thường lắm
đây chỉ là trò nghịch lúc phân vân
nhân tiện lúc nghĩ về em thật đúng
anh lại tìm xem anh có chỉ yêu mình
nếu bảo có em sẽ không tin nhỉ
nếu bảo không thì phí mất mấy câu thơ
anh im lặng, phải không em, im lặng
chờ mình em giải đáp lúc bơ vơ
ngày anh bán thơ mua tặng em thơ khác
bán bóng em đi để cuộc sống ngắm nhìn
không thể khác họ sẽ dần dần hiểu
tại sao anh luôn bị gạt vẫn tin
ngày anh bán thơ đi mua cho em bát cháo
mua cho con một trái bóng bay
mua cho cha mẹ một mái nhà yên ấm
mua hộ trần gian lại xanh ngày
và trả lại cho hư vô bóng tối
để khi nào lóa mắt lại vay
ngày anh bán anh đi mua tự do cho anh mãi
để tự do làm nô lệ cho đời
anh được chết theo cách mà anh sống
như chim bay hoa nở cá bơi
anh biết đó không phải là ích kỷ
hoặc sẽ là sự ích kỷ đẹp tươi
anh sẽ không quỵ lụy mua danh dự
bởi người anh yêu có thể tắt nụ cười
là em đấy là chính là em đấy
người mà anh bắt chước làm người
anh chỉ muốn mình em yêu anh nhé
chỉ mình em đau khổ đã đủ rồi
ai sẽ phải là em lau bóng tối
vẫn chỉ mình tim biết mà thôi
khi đã dấn thân vào bể ái
sẽ nhuốm chàm hoặc sẽ rất tinh khôi
khi anh rót thơ từ môi tiềm thức
có thể tưới trường ca mọc đến hết đời
để làm gì nếu em không biết đọc
và anh càng mệt mỏi em ơi
nhưng anh sẽ viết khi anh muốn
và nhủ lòng không khóc lúc đang chơi
thiếu em
thơ là bãi cỏ xanh hút máu
tôi yên bình nằm lên…
20.08.03