← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 18 tháng 6, 2008
Entry for June 18, 2008
TRỜI Chiều. Hắn lại bắc thang trèo lên mái lợp ngắm trời, vơ bừa quyển “Tuyển truyện Tsekhov” trên giá sách lên đọc lại. Nắng còn chưa hết sung mãn, vẫn nóng hổi, hơi nắng in dấu trên mái thép. Mặt trời vẫn chưa nghỉ ngơi, cười mãi một điệu rạng rỡ, lóe sáng. Hắn nằm xuống, nhiệt lượng ngấm vào lưng, cảm thấy ấm áp và khỏe lên, quen dần với cái cứng ngắc của sắt thép. Mở sách ra, xoay về phía mặt trời để che chói lóa. Đọc. “Một chuyện đùa”. Xong. Thấy hay hơn lần trước đọc. Đến “Phòng 6”. Đọc dở dang, bỏ xuống, nghĩ ngợi… Đứng ở bên ngoài tạo hóa, hoặc giản đơn là ở ngoài xa xôi nhìn vào tinh cầu này, ai đó sẽ thấy cuộc sống, thời gian, lịch sử, vật chất, tinh thần, tất tần tật đều là những thứ vô nghĩa. Chỉ là một vòng quay luân hồi không đầu không cuối. Nếu có điểm khởi đầu thì trước điểm khởi đầu là cái gì? Nếu có điểm tận cùng thì sau tận cùng là sao? Cũng như thủa nhỏ thường tự thắc mắc về sự bao la của vũ trụ này. Tạo sao nó bao la bất tận chứ? Bất cứ cái gì cũng phải có giới hạn chứ? Nhưng thử cảm tưởng như vũ trụ này là một cái hộp lớn khủng khiếp thì cái hộp ấy cũng chỉ là một thứ nhỏ nhoi bị bao bởi một cái không gian bên ngoài. Bây giờ hắn hiểu, nếu thử lật lại vấn đề là loài người tồn tại, suy nghĩ theo một cách khác, giả thuyết theo một cách khác, nghĩa là không có việc sáng tạo ra ngôn ngữ, ra định nghĩa về bất tận, giới hạn, điểm đầu, điểm cuối, con người, vũ trụ… thì cái loại sinh vật này sẽ sống, giao tiếp, chết những cách hoàn toàn khác biệt với hiện nay. Thậm chí, ưu việt hơn mà cũng có thể ngu xuẩn hơn. Ví dụ như khi người ta nhìn cái que bị uốn cong dưới nước, người ta có một cách lí giải khác sự khúc xạ ánh sáng. Nó đúng khi nó mang tính thuyết phục và thành một tiêu chuẩn cho số đông tin vào… Cũng như chúng ta được giáo dục ở một khía cạnh nào giống nhau đó để hiểu cách diễn đạt này. Thế rồi, dần dần tất cả một thế hệ sẽ lụi tàn và thay thế bởi một thế hệ khác. Liên tục, liên tục như thế. Luân hồi. Ảo diệu. Có gì đâu. Có nghĩa lí gì đâu. Có điều, mỗi thực thể trong cuộc sống, thời gian, lịch sử là một cái gì đó rất thật. Hắn cảm thấy thật trong bầu không khí hắn hít thở, trong bầu trời xanh biếc dù biết đâu nó cũng chỉ là một sự đánh lừa cảm giác bằng ánh sáng. Và thật nhất là trong miếng cơm hắn ăn, trong cơn đói dày vò, trong cái đau trước vết trầy xước, trong sự thoải mái khi được chạy nhảy, trong niềm nhẹ nhõm khi được nghe một người yêu mến nói, trong sự cô đơn, tù túng của con chó nhỏ, trong nỗi uất ức, chán nản trước những bất công, phi lí, hèn nhát mà ngu muội… Hắn cảm thấy thật trong cái tương lai hòa bình, bình đẳng khi loài người kỳ lạ này đã có những tiến bộ vượt bực về trí tuệ và công nghệ. Và cũng cảm thấy rất thật trong cái cách nó bị đe dọa trước quyền lực của những kẻ vô cảm, trước sự lãng quên của hưởng thụ, trước sự cô lập lẫn nhau của ích kỷ… Hắn cảm thấy thật khi những chân giá trị luôn bị đe dọa. Và giá trị là một cái gì đó bị ảo tưởng gặm nhấm. Kẻ kém cỏi ngộ nhận về giá trị của mình trước những lời tán dương ảo ảnh. Và người có thực tài hoang mang trước cái giá trị của mình khi nó không làm hài lòng thị hiếu, đến nỗi thốt lên: “Tôi ảo tưởng là tôi ảo tưởng, mẹ ơi” mà vẫn không hết hoang mang. Điều đó dễ dụ dỗ xã hội này thành một xã hội ảo. Hắn cảm thấy thật trong cái hy vọng sau mỗi ngày làm việc, được ngồi bên người yêu, bên gia đình, bè bạn ở một chốn thanh bình và quên hết những suy nghĩ này. Rồi một ngày tất cả mọi người đều được lao động, giải trí, yêu đương, du lịch vòng quanh thế giới trong những thời gian rảnh, cuộc sống sẽ hết nhàm chán, u buồn. Và đó là hạnh phúc. Hắn cảm thấy thật về hiểm họa với hạnh phúc lâu bền mà xương máu loài người đã đổ ra không ít để vươn tới, khi mình quá nhỏ nhoi và không có tí quyền lực trong tay. Khi mình đang trở thành một cái gai giữa những kẻ đầy quyền uy muốn triệt tiêu sự phản kháng và nhận thức chân chính. Hắn cảm thấy rất ít thật về sự bảo vệ, che chở bằng tấm lòng của số đông loài người khi thời gian dạy hắn thêm nhiều điều. Và cảm thấy một sự hòa quyện, pha tạp thực ảo ở một sức mạnh vô hình, dai dẳng trong con người khi người ta sống thiện và có niềm tin. Và thực tại đang cảm thấy bằng lòng, thoải mái với bầu trời đang tạnh nắng này. Hắn cảm thấy lạc quan hơn. Có thể, đơn giản là vì nắng hôm nay ấm hơn. Có một cánh chim nhỏ nhoi bỗng giăng ngang bầu không khí. Thoắt ẩn, thoắt hiện. Vỗ cánh vài nhịp rồi lao vút đi. Bao đời nay, bao cánh chim bay trong không trung mà không làm nát nó. Có phải bởi loài chim biết hòa nhịp với bầu trời, biết tôn trọng nó bằng bản năng của mình và lấy thân mình tô điểm cho sự tự do? Cũng như hoa lá kia rụng xuống bón đất và thở ra Ôxy nuôi dưỡng muôn loài. Còn loài người, thật vô tích sự. Chỉ biết hít Ôxy và thải Cacbônic làm ô nhiễm môi trường. Đùa vậy thôi, cây cối nó lại khoái món Cacbônic, cần Cacbônic để tồn tại. Hóa ra muôn loài vẫn hòa hợp với nhau, dẫu con người đôi khi có lạc lõng với phần còn lại của tạo hóa và lạc lõng với nhau bởi những tập tính kh ác biệt của mình. Phải chăng bởi loài người vô ơn hơn cả? Hắn bỗng muốn cảm ơn, xin lỗi tất cả những con người hữu danh cũng như vô danh, thầm lặng đã sống trong cuộc sống này, làm đẹp nó và muốn nó đẹp hơn. Mãi mãi là như thế. Bởi họ, giúp hắn cảm thấy cuộc đời này rất thực, rất cần hắn cũng như bao “hắn” trên đời này sống và làm một cái gì đó cho cuộc sống… Nghĩ được thế là cái cớ để dám sống tiếp. Sống tốt tiếp. Gió lại đã thổi lạnh, và hắn trèo xuống. Ơ kìa, cái thang đâu rồi. Chị giúp việc không biết hắn ở trên này, đã cất nó đi. Hà hà, thế là hắn đã bị nhốt trên trời: “Bắc thang lên hỏi ông trời-Ông trời không biết trả lời, nhốt luôn” Hắn gọi mãi, chẳng ai trả lời. Hắn vẫn kiên trì gọi. Lát sau, bố và thằng em chạy lên “giải cứu”. Bố hắn bảo: “Thấy chưa, đã bảo nghe tiếng ai gọi rồi mà”. Thằng em bảo: “Cứ tưởng bố hoang tưởng”. Cười. Rồi thì lại ăn cơm và tối đi bách bộ cùng bố mẹ quanh con phố. Một sự thay đổi mới. Đời cũng có nhiều lúc dễ chịu đấy chứ, dẫu chưa có tay nàng… 18.04.03 nguồn: http://www3.ttvnol.com/thica/83586/trang-39.ttvn?v=0loc5ezx3xc2si4dymae

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →